(hình ảnh) http://www. meo meo. com/bài viết/allimg/111017/1_111017230357_1. jpg(/img)
1. Hạnh phúc không thể chạm tới, dù có cố gắng đến mấy cũng vô ích...
2. Hạnh phúc đã rời xa và trôi về đâu; nếu bạn không bối rối, làm sao bạn có thể buồn được?
3. Thế giới của sự dịu dàng tưởng chừng đơn giản nhưng thực ra lại phức tạp lắm... 4. Chúng ta đã từng rất hạnh phúc, và mọi ngóc ngách trong trái tim anh đều tràn ngập những kỷ niệm về em, sẽ hành hạ anh cho đến khi anh chết... 5. Trong hoàn cảnh đáng buồn ngày hôm nay, anh có quá cố chấp hay em hèn nhát?
6. Đêm dần dần, xin hãy mang đi nỗi nhớ hoang tưởng của tôi... 7. Một lần gặp gỡ, một đời tổn thương... 8. Bánh xe năm tháng trôi qua, thời gian trôi nhanh, chúng ta quên nhau... 9. Cát lún của mọi kỷ niệm, những năm tháng đã mất, đã cuốn trôi bụi bặm trong tôi... 10. Vốn tưởng rằng Tình yêu là tất cả. Sau khi đánh mất nó, bạn nhận ra rằng mọi thứ đều không phải là tình yêu. …
11. Những bông hoa hy sinh vì kiêu hãnh và căm ghét cuộc đời này, còn những chiếc lá còn lại không sẵn lòng chấp nhận và cảm thấy tội lỗi... 12. Không chờ đợi hay kỳ vọng, chỉ muốn lặng lẽ tận hưởng thế giới tĩnh lặng... 13. Cổ họng như có máu vô cớ, mỗi hơi thở đều mang theo nỗi đau... 14. Chia tay, chúng ta không còn xa xôi, bây giờ luôn tươi đẹp, cuối cùng sẽ trở thành quá khứ, thiếu thốn quá nhiều...
15. Hiện tại của cuộc gặp gỡ, anh đứng trước mặt em, chỉ là một người xa lạ... 16. Nghĩ ngợi trong đêm, tưởng nhớ mối tình đã có, chỉ trách thời gian đã mắc sai lầm đẹp đẽ nhất... 17. Anh phải sống tốt khi không có em, đây là điều duy nhất anh có thể làm cho em... 18. Hạnh phúc là gì? Cứ giấu nỗi buồn và mỉm cười với mọi người...
19. Khi mọi thứ biến mất, ai có thể hiểu được rằng chỉ có thời gian đó, câu chuyện cổ tích trong ký ức cũng dần tan biến... 20. Ngày em ra đi, anh quyết không rơi nước mắt, em mở to mắt đón gió và cố gắng không chớp mắt...
21. Chưa bao giờ em kiên trì như bây giờ. Không cần cam kết hay lời thề, anh chỉ muốn trân trọng nó, thế thôi...
22 , Tuyệt vọng là sự mong đợi hoàn hảo nhất, và sự mong đợi là sự tuyệt vọng lâu dài nhất...
23. Tiếng gọi của tâm hồn ra đi, để tìm em, không chút hy vọng và thất vọng, chỉ là thất vọng thuần túy...
24. Ở lại Sự an bài của số phận từng khiến chúng ta rất hạnh phúc, nhưng sau hạnh phúc đó là bóng tối vĩnh cửu...
25. Nếu một ngày, em muốn rời xa anh, anh sẽ chọn sự im lặng, vì hạnh phúc của em quan trọng hơn nhiều so với việc anh ở lại...\
\ 26. Nỗi buồn còn đọng lại trong tim. Dù tôi có lấp đầy nó thế nào đi chăng nữa, nó cũng sẽ để lại dấu vết đau đớn...
27. Tôi sẽ không vùng vẫy. Tôi đấu tranh trong sự chăm sóc của bạn. Nếu em không ở đây thì làm sao anh có thể buông bỏ sự phụ thuộc của mình...
\ \ 》 được cấu hình trong một dòng sông buồn bã .
31. Bạn sẽ luôn là nhân vật chính, bởi vì bạn biết cách làm hài lòng. Tôi chỉ có thể xem. Ngồi trong góc, ta dễ im lặng hơn...
32. Kỷ niệm cũng là một cuốn sách vô giá, là một loại hạnh phúc không thể mua được. Phước lành...
33, những giọt nước mắt sau khi quay lại không nên chỉ dừng lại, bởi vì chúng ta vẫn sẽ tìm ra con đường của riêng mình...
34, kiếp này anh đã yêu em, sau nhiều lần đầu thai, chúng ta sẽ yêu nhau lần nữa chứ?
35, gió lặng dần, đêm càng sâu, vầng trăng nhỏ lạnh lẽo ngoài cửa sổ, ai buồn ngủ. Những tấm rèm được che bằng tấm lót và ánh nến vẫn còn. Ai nghĩ về quá khứ buồn bã nói lời chia tay mà giấu nỗi buồn mà rơi vào Bixuan.
36. Một nét bút và mực, một lời thì thầm nông cạn, những giọt nước mắt chia ly vô tận, nỗi buồn vô tận lạnh buốt, trăng nhợt nhạt và dải ngân hà, lá rụng đang mưa, uống một chén rượu đục, cắt đứt mọi ưu phiền, ai điên cuồng vì ai, ai phù phiếm, tình yêu và khung cảnh này sẽ kết thúc vào lúc này.
37,Nhìn lại những ngày tháng ấy chúng ta bên nhau ngắm gió ngắm trăng, đêm nay chúng ta không mộng mơ mà sẽ rời khỏi đình. Sân sâu, một mình đếm bước, nhìn hoa mận đêm lạnh giá, không nói một lời mà khóc.Tuổi trẻ phù du không đáng giá năm tháng; hoa nở đẹp như mỹ nhân; Hoa rụng làm sao biết mặt mình già? Xuân đến xuân đi rồi lại về, làm sao biết xuân tốt lành vô cùng?
38, mỹ nhân đã qua đời, trân trọng tuổi trẻ, muốn ôm tuyết mùa đông để lại hương thơm còn sót lại, nhưng tuyết bay lại biến thành những giọt nước mắt tàn nhẫn. Khiêu vũ xong, nước mắt trên áo bướm đã nhạt đi. Ai sẽ mê sảng trong giai đoạn rừng với gió và trăng? Sau khi cúng trăng một lát, tôi sẽ lang thang khắp nơi. Những nhan sắc còn lại không có ưu và nhược điểm. Những giọt nước mắt và tiếng cười sẽ bị bỏ trống trên bầu trời. Sương trôi trong sương và chìm trong bóng tối.
39, hoa mận rụng, hương thơm đọng lại, thêm nỗi buồn cho cuộc chia ly. Nhặt những bông hoa còn lại đặt cạnh cây mộ. Hoa sẽ nở ở đây vào cuối mùa thu đông.
40. Những suy nghĩ cũ chân thực như một giấc mơ. Lông mày đầy ưu sầu, một lúc mê đắm, một cơn say. Tôi sẽ không bao giờ nghỉ ngơi cho đến một ngày. Tuyết không thể xoa dịu nỗi buồn của tôi. Giấc mơ khó ở lại. Tôi thở dài trước những bông hoa trống rỗng của vĩnh hằng. Tôi nhớ tình yêu trong thế giới của người phàm. Tình yêu này thật khó để dập tắt.
41. Nỗi buồn lại chảy thành sông, lan tràn quá khứ của tôi và bào mòn những năm tháng đó. Tháng Mười không còn là tháng Mười nữa mà là nguyệt thực. Tầm nhìn của tôi dần mờ đi, trí nhớ cũng dần mờ nhạt. Tháng 10 này, tôi vẫn chưa tìm lại được niềm hạnh phúc đã mất từ lâu. Ngược lại, tôi lại càng ăn sâu vào nỗi buồn hơn.
42. Một trò chơi và một giấc mơ. Trong giấc mơ, tôi không biết làm thế nào để làm tan nát trái tim mình. Những nỗi đau nặng nề đó được tôi vô tình ôm lấy, rồi dần dần làm trái tim tôi héo mòn.
43. Bao nhiêu thất vọng và đau buồn. Trong những nỗi buồn lại càng có nhiều nỗi lo làm tổn thương người khác. Những niềm vui nho nhỏ ấy đã bị bào mòn bởi sự ra đi của em, để rồi dần dần làm tâm hồn anh tê liệt.
44. Tôi luôn cho rằng khao khát không thể chịu đựng được sự trôi qua của thời gian, bởi vì tôi nghĩ rằng khao khát đó không có dũng khí xuyên qua năm tháng trôi qua. Sau khi chúng ta chia tay, tôi phát hiện ra không phải nỗi khao khát không thể tồn tại, mà là ở đầu bên kia của những năm tháng trôi qua không có ai để chờ đợi... 45. Tình yêu luôn là thứ quay lại ngàn lần. Nếu bạn không bao giờ bỏ cuộc, không bao giờ tổn thương, không bao giờ buồn bã, không bao giờ bối rối thì làm sao bạn có thể biết cách yêu? Hoá ra tình yêu là uống thạch tín với nụ cười. Quá khứ là giấc mơ đọng lại trong ký ức, và em là ký ức duy nhất của anh. Đếm lá rụng trước cửa; nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ là giọt nước mắt của nỗi nhớ. Thiếu là một loại buồn, vui và u sầu, ấm áp, đau đớn và bất ngờ.
46. Khi tôi nghe một cái tên nào đó, tôi nhớ lại một số giai điệu nhất định, nhưng tôi vẫn không nghe được giai điệu trước đó. Tôi đã từng nghe Just One Last Dance và nghĩ rằng nó nghe hay. Giờ đây khi trải qua chuyện đó, tôi cảm thấy vô cùng đau lòng. Gương mặt ai đã già đi ngàn năm chờ đợi, ai đã chìm trong tìm kiếm, em đã cạn hết nỗi buồn, nhưng anh đâu hiểu được nỗi cô đơn của em, dù nỗi cô đơn có biến thành tang tóc, em vẫn không thể bơi qua tâm hồn cô đơn của anh!
47. Mùa đông năm đó, cơn gió tâm hồn cùng với tiếng tuyết rơi thổi vào tâm hồn... Nó đánh bay đi những cảm xúc u ám từng chút một, khiến đôi mày bạn ghé sát hơn vào lời nói thầm kín của tôi...
48. Tôi dịu dàng, trừ sự hoang tàn; Tôi hiền lành, trừ nỗi buồn; Em dịu dàng trừ ưu sầu...
49, lời tỏ tình mùa thu tổn thương, bước đi trong bóng đêm, theo cơn gió thu thổn thức, bước đi và dừng lại...
50. Định mệnh, thơm hôm qua; Số phận, nhuốm màu ngày mai; Số phận còn vương vấn hôm nay...
51. Đêm cô đơn khiến tôi chợt đánh rơi món đồ chơi thú cưng trên tay, ngọn đèn đường vàng mờ. Tôi im lặng đứng nghiêng... Nỗi buồn tuột khỏi đầu ngón tay lan tràn khắp nơi... Trong một góc, nỗi buồn của ai đó chợt thoáng thoáng...
52. Nụ cười đẹp nhưng không thể tồn tại mãi mãi... Nỗi dịu dàng của ai rải khắp mặt đất, bất lực lọt qua kẽ tay... 53. Đừng rơi vào mùa mưa, để tôi một mình canh gác thành phố trống trải. Có lẽ đó là tội lỗi của kiếp trước, là số phận của kiếp này... Những sợi tình yêu run rẩy còn đọng lại trong tim... Tuy nhiên, nỗi buồn của em cũng không thể đổi lấy hạnh phúc anh trao... Ngày hôm đó, người đẹp thật vui tươi và duyên dáng: Khi nào em lấy chồng, hãy để anh làm phù dâu cho em. ...Đôi mắt mờ sương của tôi bị bao phủ bởi sương mù, có lẽ tôi vẫn đang mong chờ ánh sáng trên những đám mây mà bạn đã hứa với tôi, và giống như những vết sẹo trong trái tim tôi đang lan rộng một cách điên cuồng, tôi muốn đến Naihe với máu rỉ ra, và xóa bỏ lời hứa mà bạn đã hứa trên Đá Sansheng, tôi thề. Cánh đồng nhuộm đỏ, nhưng không cách nào vẽ bậy...
54, với nụ cười đẹp, một nửa thành phố bị bao phủ bởi khói và cát, nhưng vết thương theo năm tháng không thể xóa nhòa. Lại tìm gái đẹp: Em nắm tay anh nhưng em không muốn làm cô dâu của anh.Lá phong rơi phía sau rung rinh, trong lòng không khỏi lạnh lẽo, sơn khắp thiên hạ:
55, hôm nay không như ngày hôm qua, dòng sông ba kiếp vẫn như cũ. Bộ quần áo sặc sỡ trên tay cuối cùng cũng không phải của bạn để mặc vào, trái tim bạn như tan nát khi nước mắt từ khóe mắt rơi xuống. Không phải tôi quá buồn mà mong mỏi hạnh phúc, chỉ là tôi không tin rằng ước muốn đẹp đẽ ấp ủ bấy lâu nay lại có thể đến dễ dàng như vậy, càng mất nhanh thì càng mất sớm. Hạnh phúc trong tầm tay giống như những khẩu pháo xà phòng ở phía chân trời. Chúng ta không thể quá tham lam, cũng không thể trân trọng nó...
56. Ngày xưa mặt đỏ quạnh, phấn hồng trong veo và nước mắt say sưa cô đơn... 57. Khuôn mặt như khói dần mờ tầm nhìn. Ngày xưa ngọt ngào thế mà bây giờ như ông già câm vậy. Đĩa cũ không diễn được nỗi buồn vô tận, không ngâm được nhịp điệu đẹp đẽ, không chơi được nỗi khao khát như khói, không thể chuyển tải lời cầu nguyện tựa giấc mơ...
58, sự thờ ơ đã chấm dứt khao khát, cắt đứt dây đàn vịt, hương thơm lan tỏa trong tâm hồn vịt quan, và trong chạng vạng, có cay đắng vô tận... Nỗi sầu nhuộm lụa xanh, tóc trắng Năm tháng trôi qua, nhưng khao khát vẫn còn như giấc mơ đêm này qua đêm khác, đến rồi đi không để lại dấu vết...
59, nguồn gốc và số phận, uống rượu tỉnh dậy, là một giấc mơ, nhưng anh không hề hối hận, anh sẽ dùng tất cả để đổi lấy cái nhìn của em, anh sẵn sàng chìm trong bùn tình yêu ở kiếp này, em ở tận cùng thế giới, anh ở nơi tận cùng thế giới...
...Cố gắng lắng nghe cuộc gặp gỡ của em với một nụ cười, chỉ để thấy rằng nỗi đau đã tràn ngập cả thế giới, và em vẫn nợ anh một cái kết cho câu chuyện bị em đè bẹp... Nhìn lại quá khứ, mọi thứ tựa như một giấc mơ, tưởng chừng như không dấu vết, nhưng lại không thể tan biến...
61. Đã quá nửa đêm, người say, trăng tựa vào cửa sổ, không biết là thiếu oxy hay thiếu nhiệt? Những giọt nước mắt cắt ngang đại dương khao khát, lấy đi hơi ấm của tình yêu... Ngoài cửa sổ, ánh trăng lạnh lẽo trèo lên cành, uể oải chiếm trọn cành, làm cây xương rồng trên bệ cửa trở nên nhợt nhạt. Niềm khao khát bị tẩy trắng dần khô héo và ố vàng theo nó. Trong gió đêm em đếm vết thương trong ký ức và đánh mất những vết thương đó đã từng...
62, tình yêu em trao cho anh, khiến hơi thở anh ổn định, và anh chỉ có thể sống bằng bình oxy. Nhưng bây giờ, những suy nghĩ của tôi đang níu kéo sự chia ly vào cuối mùa giải, và tôi đang bị thiếu oxy. Hạnh phúc chúng ta từng hứa cùng nhau đã bỏ rơi trong vòng tay người phương xa, ngửi hương thơm tình yêu còn sót lại, nằm trong tình yêu Trên bãi cỏ tôi đi qua, nước mắt xóa sạch suy nghĩ, và tôi quên đi cái gọi là chuyện đã qua mà tôi không thể quên...
63, những ký ức lóe lên đó cuối cùng cũng tràn vào trái tim tôi...Bỗng dưng một giọt nước sắp ướt. Cảnh vẫn bị nội lực bao phủ... 64. Đêm rốt cuộc vẫn là đêm. Bạn không thể thoát khỏi sự rửa tội của sự cô đơn, và bạn không thể thoát khỏi nỗi buồn mờ mịt... Là màn đêm cô đơn và buồn bã, hay là nỗi buồn cảm thấy sự hoang tàn của màn đêm? Làm thế nào tôi có thể tìm ra nó? Tôi chỉ là một người bình thường, với những cảm xúc phức tạp và bất lực khó buông bỏ. Dường như càng hỗn loạn hơn sau khi liên tục cắt xẻ, lý lẽ… 65. Tôi còn bao nhiêu dũng khí để đối mặt với mọi chuyện sắp đến, và còn bao nhiêu niềm tin để tiếp tục sự kiên trì đang đung đưa trong gió… Liệu trái tim nhạy cảm và yếu đuối đó có còn mạnh mẽ như trước nữa không? Sự kiên trì và dũng cảm...
66. Thực tế vẫn quá tàn khốc. Những gì còn lại với tôi luôn là khía cạnh khó khăn nhất của cuộc sống. Bảy mươi hai gam linh hồn mệt mỏi như vậy... nhưng thân thể trống rỗng lại không có lựa chọn nào khác. Tôi chỉ biết cười trong nước mắt và gật đầu nhận lời...
67. Tôi vẫn không chịu nổi. Nó chặt quá. Với nỗi buồn lan tràn và thành phố ồn ào, thế giới của tôi đã trở thành một công viên nước, đổ nát nhưng cũng rạng rỡ. Ánh đèn neon xa xa chỉ còn vầng sáng mơ hồ trong đôi mắt mờ, mi không còn rũ xuống nhỏ xuống được nữa...
Sự vĩnh hằng có một không hai trên đời... Điều em mong mỏi không chỉ là hơi ấm thoáng qua mà là cả một đời chờ đợi... Kỳ thật cũng chẳng là gì, thời gian bao lâu cũng không quan trọng, quan trọng là tình yêu chân thành... Đến gần em, anh biết cuộc đời này là định mệnh buồn đau, và nó cũng sẽ tiêu hao đi cảm xúc và nước mắt của đời anh... 69, Phật nói: Kiên trì là Đời là luân hồi trong biển khổ, sự kiên trì của tôi ở đâu?Liệu em có thể đợi cho đến khi em quay lại nhìn… 70. Mùa thu là mùa buồn, nhưng mối tình ở thế giới khác không có được vẻ đẹp của sắc thu… Suy nghĩ của em luôn bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng, biến thành cơn mưa buồn trong tận sâu thẳm tâm hồn. Những tiếng thở dài vương vãi khắp sàn nhà...những mong đợi không thể tránh khỏi, bao bọc trong màn đêm dày đặc, lẻn về phía bóng tối vô tận, dù biết em là bóng ma đi cùng anh trong những giấc mơ...
71, vui, giận, buồn, vui, ngọt ngào và cay đắng là gia vị của cuộc sống, dù sống thờ ơ và nhạt nhẽo, thỉnh thoảng nếm những hương vị khác nhau, dù là mùa đông lạnh giá nhất, trong lòng có những mùa khác nhau, ý nghĩa của cuộc sống, em cũng vậy