Các bạn cùng phòng đều là người Chiết Giang, thuộc loại rất dễ hòa hợp, lại cùng chí hướng (cùng sở thích), chưa đầy một ngày đã trở nên thân thiết. Trong lúc hứng lên, anh đã viết một bài thơ 'Vịnh tửu ca': Tôi không phải người phàm tục, dựa kiếm gẩy gió thu. Ngủ trưa giữa mây sâu, chùa cổ thắp đèn cô quạnh. Đơn độc leo lên đỉnh Thái Sơn, ánh hoàng hôn nhớ buổi tàn. Thân ở ngoài trời đất, nước chảy về đông càng đông.
Khi họ biết anh vẫn còn là 'quý tộc độc thân', liền bắt đầu liên tục nhồi nhét tư tưởng tiểu tư sản 'dù sao rảnh cũng rảnh, sao không yêu đương thử'.
Anh mang trong lòng một niềm mơ ước chờ đợi, chờ một đóa hoa tím năm cánh nở cho anh nhìn thấy.
Nhà thơ Browning từng nói: Anh liếc cô một cái, cô mỉm cười đáp lại, cuộc sống bỗng nhiên thức tỉnh.
Một ngày đi trên đường về ký túc xá cùng các bạn cùng phòng, anh phát hiện một cô gái rất đặc biệt, tuy không giống như Li Yan Nian hát 'nhìn một lần nghiêng người, nhìn lần sau nghiêng cả quốc gia', nhưng đôi mắt trong suốt như pha lê, ánh nhìn thần sắc, khiến cô có một không khí linh động, trong mắt anh, cô giống như một tinh linh lạc bước trần gian. Anh vốn khinh bỉ tình yêu sét đánh ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lúc đó lại cảm thấy như dùng tay phải chặt đi tay trái của mình.
Không biết là duyên phận hay trò đùa của trời, bạn cùng phòng lại quen cô, tất nhiên anh vui mừng nhận lấy món 'quà tặng' này, có lẽ cũng chịu ảnh hưởng khẩu hiệu của bạn cùng phòng 'có lỡ bỏ lỡ thì không bỏ qua', đúng là ở với 'người tốt' như bước vào phòng tràn đầy hương lan. Anh như ý muốn biết một số thông tin quan trọng, tất nhiên bao gồm tên cô và số điện thoại.
Anh nhắn tin cho cô: Ăn từng miếng thạch 'Tình yêu pha lê', mong ăn từng miếng mà xua tan đi nỗi buồn của em. Rất nhiều điều chưa nói ra, bởi trước đây em luôn coi anh như em trai... Bây giờ không biết có ai viết thơ cho em, 'nhìn lần sau nghiêng cả quốc gia', nhưng đôi mắt trong suốt như pha lê, ánh nhìn thần sắc, khiến cô có một không khí linh động, trong mắt anh, cô giống như một tinh linh lạc bước trần gian.Trước đây anh ta luôn chế nhạo chuyện yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lúc đó anh ta cảm thấy như dùng tay phải chặt đi tay trái của mình. Không biết là định mệnh hay là trò đùa của trời, bạn cùng phòng lại quen cô ấy, tất nhiên anh ta vui mừng chấp nhận món "quà tặng" này, cũng có thể là chịu ảnh hưởng từ phương châm của bạn cùng phòng "có bỏ lỡ thì không bỏ qua", đúng như câu nói sống với "người tốt" như vào "phòng lan chi". Anh ta như ý muốn hài lòng khi biết được một số thông tin quan trọng, tất nhiên bao gồm tên và số điện thoại của cô ấy, Anh ta nhắn cho cô ấy một tin nhắn: từng miếng từng miếng ăn thạch "Tình Yêu Pha Lê", hy vọng có thể từng miếng từng miếng xua tan nỗi buồn của em. Nhiều lời chưa nói ra, vì trước đây em luôn coi anh như em trai… bây giờ có còn ai viết thơ cho em, có còn ai đọc thuộc "Thơ Kinh" cho em nghe không? Cô ấy trả lời một tin nhắn: Xin lỗi, bạn gửi nhầm. Cô ấy thật hạnh phúc Thật sự là một cô gái tốt bụng, lúc đó anh ta xem cô như Tế Kiệt, nói ra những lời mà trước đây không dám cũng không thể nói, trong từng dòng từng chữ đều tràn đầy tình cảm thật lòng, chỉ là không hiểu sao anh ta không kể chuyện Hạ Vũ cho cô nghe. Anh ta kể với cô ấy rằng anh thích pha lê nhất, vì nó tinh khiết, trong sáng và lấp lánh, không vướng chút bụi trần nào; anh ta kể với cô về xuất xứ của mười ba hộp sọ pha lê bị thất lạc; anh ta cũng kể với cô vài câu chuyện trước đây về Tế Kiệt… Cô ấy từ từ lắng nghe anh nói, kiên nhẫn an ủi anh, như thể một người bạn rất thân đang trò chuyện. Ngày tháng trôi đi Anh nói anh muốn tìm một ngôi sao gần anh giữa bầu trời đầy sao, kể cho cô nghe từng câu chuyện về mỗi chòm sao, dù bi tráng hay u sầu nhưng đều đẹp; cô nói cô không thích chỉ làm người lắng nghe, như thế dễ mất chính mình; anh nói sẽ coi cô như cô đơn vì không có sao đồng hành, khi cô đau khổ, mệt mỏi muốn làm người lắng nghe thì anh sẽ kể cho cô nghe… (Năm) Có lẽ trời ban phước cho anh, học kỳ thứ hai khi huấn luyện quân sự, anh và lớp cô ấy lại ở cùng một nơi, giữa tiếng hét kỳ quái của bạn cùng phòng anh có một cảm giác hạnh phúc đến nhanh và trực tiếp. Mỗi khi nghỉ giải lao giữa buổi huấn luyện quân sự, vài người tụ tập bên nhau, giáo viên sẽ cho học sinh lên biểu diễn tiết mục, hát hay nhảy đều được, miễn là là sở trường của mình.Phương Diệu Vũ gần như mỗi ngày đều được gọi lên lớp để hát, lúc đó nụ cười của cô ấy lan từ đôi mắt như pha lê đến lông mày, mũi và miệng... Anh luôn không dám nói với cô rằng thực ra anh đang ở bên cạnh, vì cô đã từng nói rằng chỉ cần nghĩ rằng trong biển người mênh mông, có thể người lạ quay lại vì bạn chính là anh, cô sẽ cảm thấy một cơn xúc động.
Kết thúc huấn luyện quân sự, cả lớp họ đi đến vũ trường để tiễn giáo viên chỉ huy, không ngờ Phương Diệu Vũ cũng ở đó, chỉ là tay cô ấy lại được nắm bởi người khác. Khoảnh khắc đó, anh lại cảm thấy rất bình tĩnh, không một chút ghen tuông hay tức giận, anh chợt nhận ra tình cảm này không phải là tình yêu anh muốn, anh mỉm cười thanh thản. Anh bỗng nghĩ đến Hạ Vũ! Hạ Vũ, nếu tay Hạ Vũ bị người khác nắm thì sao? Trên mặt anh lập tức không còn nụ cười, tim như bị siết chặt khiến anh khó thở. Không được! Tay Hạ Vũ chỉ có thể do anh nắm!
Cuối cùng anh nhận ra, mình quan tâm Hạ Vũ biết chừng nào! Cảm động không phải là tình yêu, nhưng đôi khi người ta thường nhầm lẫn một số tình yêu thành sự cảm động. Và anh chính là kẻ ngốc tự cho mình đúng như vậy!
Chính vì anh biết tay Hạ Vũ sẽ không để ai khác nắm, nên anh có thể yên tâm đặt Hạ Vũ phía sau lưng, tùy ý tiêu xài tất cả những gì cô ấy đã dành cho anh, có thể vô tâm tàn nhẫn coi tình yêu của cô ấy là cảm động.
Trong bể cá vẫn nuôi hai con cá vàng mà cô ấy mua, trên bàn còn để kẹp tóc cô ấy bỏ quên, trong cuốn sách "Hương Cúc" còn kẹp bookmark mà cô ấy tặng, trên ban công vẫn đặt những chậu hoa đá cô ấy trồng... Vô tình, anh quen với việc được sở hữu cô ấy, quen với sự quan tâm, nhắc nhở và cưng nựng của cô ấy, quen với sự hiện diện của cô ấy, nhưng không quen với việc mất cô ấy, không quen một mình đối mặt với bóng tối!
(Sáu)
Cả đêm điên rồ, các bạn cùng phòng đều chìm vào giấc ngủ với sự mệt mỏi nhưng hài lòng. Dưới ánh đèn nhòa, anh với sự thành kính và cay đắng mở nhật ký của Hạ Vũ, trang đầu viết: Có nhất thiết phải đau thấu tim gan mới nhớ được vị ngọt của tình yêu; có nhất thiết phải niềm thương sâu thẳm vào xương tủy mới gọi là tình yêu; nếu vậy, hãy để tôi dùng cả tuổi thanh xuân để tưởng nhớ mối tương tư này.
Khoảnh khắc đó, nước mắt anh như suối trào. Trong tình yêu, anh giống như cậu bé Peter Pan sống trên đảo Neverland, không bao giờ lớn lên, vì anh không muốn và không sẵn sàng trưởng thành, cố chấp nhìn nhận tình yêu theo cách riêng, ngay cả khi trái ngược với người mình yêu thương cũng hờn dỗi không ngoảnh lại.Trang nhật ký từng trang lật qua, hình ảnh Hạ Vũ vốn mờ nhạt dần dần trở nên rõ ràng: nụ cười của cô, sự tốt bụng của cô, những lần khóc, những lần gắt gỏng, sự nhõng nhẽo của cô, những lúc im lặng của cô… Tình yêu cũng lớn lên cùng chiều cao và cân nặng của cô, dù một ngày nào đó cô không còn cao thêm hay nặng thêm nữa, tình yêu mang lời thề thời thơ ấu ấy vẫn sẽ trưởng thành.
Những suy tư lan tỏa như thủy triều, nhấn chìm anh: mỗi ngày lễ tình nhân cô đều xin anh viết một bài thơ hoặc một bài từ, và cô luôn dùng sô-cô-la do chính tay cô chọn để trao đổi, mặc dù cô biết anh không thích vị sô-cô-la, nhưng cô thích thấy anh làm những việc mà anh không thích vì cô; mỗi ngày Cá tháng Tư cô đều dùng tay trái viết “Anh yêu em” trên một tờ giấy rồi lén kẹp vào sách của anh; mỗi ngày Lễ Trồng cây cô đều kéo anh lên núi phía sau tìm một cây nhỏ, viết ước nguyện của mình vào giấy rồi bỏ vào lọ thủy tinh chôn bên cây nhỏ, vì cô nói như vậy ước nguyện sẽ lớn lên cùng cây nhỏ; mỗi lần trời có mưa sao băng, anh đều kéo cô lên sân thượng chờ đợi khoảnh khắc lấp lánh mà trước đây anh cho là không thật, rồi nghiêm trang thầm cầu nguyện…
Vẻ đẹp mỏng manh và dịu dàng của cô, giống như một con suối trong núi đầy sương, lững lờ chảy qua tâm hồn, mang nỗi nhớ đến mọi ngóc ngách trên cơ thể anh.
Bên ngoài trời mưa to, đêm tối, đèn đường lẻ loi, phố vắng lặng, dường như đang chế nhạo sự nực cười và đau khổ của anh. Anh kiên quyết tìm kiếm tình yêu như truyện cổ tích và bước đi khó nhọc trên hành trình tình yêu, cô cũng ngốc nghếch theo anh, chỉ mong nhìn thấy bóng dáng của anh đi trên từng bước chân anh, cho đến một ngày, cô khóc, mệt mỏi và dừng lại nghỉ ngơi, anh phải vòng quanh trái đất mới nhận ra dấu chân xưa của cô, mới hiểu tình yêu của cô và tình yêu của chính mình, nhưng lúc đó cô đã biến mất khỏi tầm mắt anh.
Có lẽ trang sách của "Thi Kinh" đã vàng ố phai nhạt, pha lê cũng vỡ vụn thành những mảnh tinh khiết, và hoa ly khóc cuối cùng cũng nở trong dòng nước mắt của anh.
Một ngày, anh nhận được tin nhắn lạ: Trước khi gặp tôi, xin đừng yêu ai!
Ngước nhìn bầu trời đầy sao sâu thẳm, anh bỗng nhận ra ngôi sao mà anh tìm cho Hạ Vũ vẫn ở bên cạnh mình, chưa từng thay đổi.
Hạ Vũ, thực ra cậu chưa bao giờ rời xa phải không?
Vậy là anh bắt đầu viết tiểu thuyết, chỉ để tưởng nhớ những ngày thanh xuân đã qua và những người đã bỏ lỡ.
(三) 季婕喜欢把他当弟弟一样看待,这算是对他近水楼台未得月的一种安慰吧.他会在上课时老师眼皮底下给她写诗填词,当她的挡箭牌为她赶走一批又一批的苍蝇,在她诉苦的时候做弟弟的他必须洗耳恭听 年少轻狂的他喜欢庄子"天地与我并生,万物与我共存"那种深入骨髓的狂妄,少年不识愁滋味的高吟自己作的"南柯黄粱梦终醒,人生恰似一浮萍""一夜思君依危楼,几度泪惹襟湿透" 一切只是要让她知道他的不一般,因为他觉得遇见她,平凡,成了一种错误! 在爱情面前,一切或桀骜或坚强或固执的凡人圣人庸人都显得那么温顺那么软弱那无助,梵高低下了原本在世俗中高昂的头,普希金用生命为爱情殉葬,爱德华八世爱美人不爱江山,纣王宁负天下不负妲己,周幽王烽火戏诸侯只为博嫣然一笑,吴三桂冲冠一怒为红颜承千古骂名又何妨? 他每天都会用手机给她发一篇 《诗经 》,本来三百六十篇,恰好三百六十天,而他却只发了三百五十九篇,因为他知道情人节那天他没有资格将《桃夭》发给她,他只是把写着《桃夭》的那张白纸折成了一只小纸船,小心翼翼地放入水中,看着它一点点沉没 从“窈窕淑女,君子好逑”到“蒹葭苍苍,白露为霜”,在字里行间他将思念颠来倒去了无数遍。 他觉得这样已经很好了,能够这么近看她盈笑眸子里的自己;无所顾忌的看她抚额思忖微微蹙眉的样子,虽然不能伸手为她拨去几缕垂落脸庞的调皮发丝,虽然并不能把自己的肩膀给她依靠,但有与她的相遇相识相交相知他已经很满足了,真的,相恋只是偶尔跑出来的念头罢了,可以忽略不计。 高考结束后他便再没有她的消息了,后来才听说她考到了福建,对此他并没有太多的感伤,也许是从一开始就为这段感情界定边线的缘故吧。但他想,他是确实喜欢这她的。(四) 望钱塘江思乡 枯枝栖昏鸦,晓露溅落花。 江畔人南望,秋思流到家。 他独自拖着行李箱踏入这所钱塘江畔的大学,让他感兴趣的不是这所大学的悠久历史或宏大规模,他只是想知道“枕上听潮音”到底是怎样的一种韵味,是否比得上苏东坡的“依仗听江声”。 室友都是浙江人,属于很好相处的那一类,加上志同道合(臭味相投),不到一天就打成一片了。一时兴起,就写了一首《饮酒歌》:我非蓬蒿人,仗剑弹秋风。鼾卧云深处,古寺燃孤灯。独登泰山巅,斜晖忆黄昏。身在天地外,水流东更东。 当他们知道他还是单身贵族后,便开始一个劲地向他灌输“反正闲着也是闲着,不如谈恋爱”的小资产阶级思想。 他怀着一份憧憬在等待,等待有着五瓣的丁香花为他盛开。 诗人白朗宁说过:他望了她一眼,她对他回眸一笑,生命突然苏醒。 有一天和室友在走回寝室的路上,他发现一个很特别的女孩子,虽然没有像李延年唱的那样“一顾倾人呈,再顾倾人国”,但她如水晶的般晶莹剔透的眼眸,顾盼神飞,让她有一种灵动的气息,在他眼里,她就像是一个在人间迷路了的精灵。原本对一见钟情嗤之以鼻的他当时就觉得用自己的右手砍掉了自己的左手。 不知道是缘分还是上天捉弄,室友竟然认识她,他当然是欣喜地接受了这份“馈赠'',也许是受了那个室友“有错过没放过的”座右铭的熏陶吧,正所谓与“善人”居如入“芝兰之室”嘛。他如愿以偿的知道了一些重要情报,当然包括她的名字和手机号码 , 他给她发了一条短信:一口一口地吃着“水晶之恋”果冻,希望能一口一口地吃掉你的忧愁。很多话没有说出口,因为以前你总喜欢把我当成你的弟弟……现在是否有人为你写诗词,是否还有人为你背诵“诗经”? 她回了一条:对不起,你发错了。她很幸福 真是个善良的女孩,那时的他就把她当成了季婕,说出自己曾经不敢也不能说出口的话,字里行间流淌的都是真情,只是不知道为什么他没有把夏雨说给她听。 他告诉她他最喜欢水晶,有着干净的纯洁和明亮的晶莹,不惹一丝的世俗尘埃;他告诉她关于十三个失散的水晶头骨的来历;他还告诉她他以前关于季婕的一些故事…… 她就慢慢的听他说,耐心的安慰他,就像是一个很要好的朋友在交谈。 日子随着 他说要在星空中为他找一颗离他很近的星,给他将每个星座或悲壮或凄凉但都唯美的故事;她说她不喜欢只做个倾听者,那样容易失去自我;他说就只当她因为没有伴星而孤单,当她痛了苦了累了自想做个倾听者的时候他再说给她听…… (五) 也许上帝是眷顾着他的吧,第二个学期军训的时候,他和她的班级竟然在一个地方,在室友的怪叫声中他有一种幸福来得这么快这么直接的错觉。每天军训中途休息的时候,几个便围在一起,教官会让同学上去表演节目,唱歌跳舞都行只要是自己擅长的。方妙羽几乎每天都会被他们班的叫上去唱歌,那时她的微笑由她那水晶般眼睛带到眉毛鼻子嘴巴……他一直不敢告诉她其实他就在身边,因为她说过只要想到在茫茫人海中也许那个为你回眸的陌生人就是他,她就会感到一阵感动。 军训结束后,他们班去迪厅给教官送行,没想到方妙羽也在那里,只是她的手却被另一个人牵着,那一刻他竟然非常的平静,没有一丝的嫉妒或愤怒,他突然这份感情不是他要的爱情,他释然的笑了。他突然想到了夏雨!夏雨,如果是夏雨的手被另一个人牵着呢?他的脸上霎时没了笑容,心像被抓紧了一样让他喘不过气来,不可以!夏雨的手只能由他来牵! 终于发现,他自己是多么的在乎夏雨!感动不是爱情,但有时人们往往会把有些爱情当成是感动。而他就是这么个自以为是的傻瓜! 正因为他知道夏雨的手不会让别人来牵,所以他可以放心的把夏雨放在他的背后,肆意的挥霍她对他付出的一切,可以粗心残忍的把她的爱情当成感动,可以 鱼缸里还养着她买的两条小金鱼,书桌上还放着她遗落的发夹,《菊花香》里还夹着她送的书签,阳台上还放着她种的宝石花……一不小心习惯了拥有她,习惯了她的关心她的叮嘱她的撒娇,习惯了她的存在,却没有习惯她的失去,没有习惯一个人面对黑暗!