Thiếu nước? Tôi đến cứu bạn!
〖Lời Tự Bạch Của Một Bài Post Loãng〗Tôi chỉ là một bài post bình thường, tôi cũng được chủ topic nuôi dưỡng, chỉ là tôi bẩm sinh mang thiếu dinh dưỡng, mực trong bụng quá ít, nên tôi đã trở thành công dân hạng thấp "bài post loãng", đây có lẽ là sự phân biệt chủng tộc gây ra bởi khoảng cách giàu nghèo… Kể từ khi trở thành bài post loãng, tôi không nản lòng, không mất hết hi vọng vào đời, bài post loãng là tổ tiên của bài post chất lượng, tôi là bài post loãng nhưng tôi không tự ti, tôi tàn nhưng không mất chí, tôi vẫn có các chức năng bình thường. Tôi cho chủ topic 3 điểm, trả lời bài 1 điểm, lương tôi chi trả đầy đủ, cũng không bao giờ chậm trễ. Mặc dù không có thưởng thêm như bài hay, bài chất lượng, nhưng đối với một bài post phát triển kém bẩm sinh như tôi, tôi cũng không hổ thẹn với lòng mình. Tôi là bài post loãng tôi rất khiêm tốn, tôi sẽ không cạnh tranh cùng các bài hay khác cho những suất bài chất lượng hạn chế, tôi âm thầm đóng góp, sẵn sàng làm một chiếc lá xanh để tô điểm cho hoa đỏ, tôi âm thầm hy sinh để làm đá lát đường đến bài chất lượng, thực ra lý do tôi là bài post loãng, không thể đổ lỗi cho tôi, tôi nào có không muốn sống một cuộc sống bài post bình thường cơ chứ! Tôi là bài post loãng, có dễ dàng gì đâu? Ngay từ giây phút tôi chào đời, mỗi khoảnh khắc tôi đều phải sống trong lo lắng, không biết khi nào tôi sẽ bị quản trị●●, rơi xuống địa ngục tầng 18, thậm chí bị xóa như bị bắn, hài cốt cũng không thể phục hồi từ thùng rác. Tôi là bài post loãng, tốt xấu cũng là một bài post mà, bài post cũng có phẩm giá của bài post, tôi không thích bị gắn mác "loãng", bị gọi là cổ phiếu ST, đến mức mãi mãi không có cơ hội vươn lên. Khi tôi "ngày ngày đi xuống" rơi xuống đáy xã hội, tôi ghen tỵ với những bài hay, bài chất lượng có vị trí tốt của mình. Tôi ghen tỵ họ có thể đội mũ "chất lượng" độc đáo trên đầu, thật oai phong, thật ngầu. Ôi~ chủ topic đáng yêu của tôi, cứu tôi với, tôi hy vọng chủ topic có thể gia hạn bài của tôi, dù chỉ 50 chữ cũng để tôi thoát khỏi tình trạng tàn tật, để tôi trở thành bài post bình thường, để tôi chinh phục được bài post khác mà tôi yêu thích… Tôi đã thức sớm dậy muộn, ăn không ngon miệng! Sau khi đau lòng, tôi quyết tâm: từ nay, tôi sẽ không làm bài post loãng nữa, tôi sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng vĩ đại của Mao Chủ.tịch, lấy lý luận Đặng Tiểu Bình làm ngọn đèn soi đường cho mình, dùng Tư tưởng Ba Đại Diện để trang bị bản thân, thực hiện quan trọng các bài phát biểu về "Tám vinh dự và tám nhục".Từ nay trở đi, tôi sẽ lấy những bài viết hay, bài viết tinh hoa làm tấm gương học tập của mình, học tập chăm chỉ, không ngừng tiến bộ, phục vụ bạn bè và diễn đàn, đóng góp hết sức mình! ... Ngày nào truyền thuyết về bài viết nhảm đã tan biến, huyền thoại về bài viết nhảm đã kết thúc, thì những bài viết nhảm mà tôi để lại trần gian còn ý nghĩa gì? Dù một ngày nào đó bài viết nhảm bị khóa, bị xoá, bị ngã xuống, nhưng tôi hy vọng trước khi nhắm mắt, tôi có thể thấy nhiều bài viết hay, bài viết tinh hoa đứng dậy.
Trả lời (5)
Lại một chiếc ghế sofa.
Câu trên: Ăn thì ăn, uống thì uống, có chuyện đừng để trong lòng. Câu dưới: Tắm bồn, xem đồng hồ, thoải mái một giây là một giây. Câu ngang: Đừng sống vô ích.
Khinh thường việc sao chép trên mạng, hold nước
Tên tôi dài không?
— Đã tải tất cả câu trả lời —
