Trong thế giới của em, anh chỉ là một niềm hạnh phúc thoáng qua (chuyển hướng)
Đã từng ngây thơ nghĩ em sẽ là sự vĩnh hằng của đời anh. Mãi đến sau này tôi mới phát hiện ra mình đã sai. Lang thang trong thế giới của bạn, từ đầu đến cuối, giống như pháo hoa, thật rực rỡ và ngắn ngủi. Đêm khao khát nở rộ trong ánh đèn lồng dịu dàng. Tốc độ lang thang đang kéo dài trên rìa của bóng tối. Bóng dáng cô đơn của tôi giống như một vị thần trong đêm tối, luôn nhảy múa trong một góc vắng. Ai có thể nghe thấy tiếng thở dài của em, đi qua thế giới hoang vắng này, dừng lại về hướng em ra đi? Đó là tiếng gọi ngàn lần trong tim tôi, mơ hồ mà rõ ràng trong giấc mơ ướt át. Dường như anh không còn có thể miêu tả được đường nét khuôn mặt em trong trí nhớ nữa, và những lời anh từng hứa cũng bay theo gió, biến mất không để lại dấu vết. Tôi biết từ lúc em quay lại, tôi không còn sức lực để đọc đoạn ghi chép thời gian này nữa. Đêm trôi vẫn sâu thẳm như xưa, phố ngập trong ánh trăng, nỗi buồn nỗi nhớ cùng nhảy múa, lấp đầy trái tim cô đơn của tôi. Cứ như vậy, không hề hay biết, tôi đã rơi vào biển ký ức rất lâu rồi không thể tỉnh lại. Nếu nói thời gian đã làm cho khoảng cách giữa hai người ngày càng rộng ra và làm phai nhạt dấu vết của tình yêu thì tại sao khi nghĩ lại tôi vẫn thấy khó quên? Phải chăng lúc đầu sự đau đớn đã quá triệt để, linh hồn đang khóc lóc đã khắc dấu vết vĩnh cửu, ngoan cố lang thang trong lớp thời gian xen kẽ không muốn tan biến. Có lẽ, có rất nhiều thứ mà ngay cả thời gian cũng không thể khôi phục lại được! Ví dụ như vết sẹo, như ký ức, dù năm tháng có thay đổi thế nào, thời gian có chữa lành chúng như thế nào thì chúng cũng sẽ luôn để lại dấu vết manh mối.
Trả lời (1)
Giết tóc………
— Đã tải tất cả câu trả lời —