Đột nhiên nhớ ra, không biết nói gì (mùa hè năm nay, tôi và bạn.)
Mùa hè mà chúng ta trải qua, không khí tràn ngập mùi đất nóng cháy. Những làn gió nhỏ chậm chạp vẫn mang theo hơi nóng. Ánh nắng trở nên bất thường trong buổi trưa. Nó thấm vào từng ngóc ngách với sức mạnh lớn. Không chỗ nào không len lỏi.\ Những ngày hạ nóng. Có những suy nghĩ lộn xộn khó hiểu. Sống với tâm trạng hoảng sợ. Phiền phiền phiền.\ Sinh nhật mười bảy tuổi trôi qua trong lời chúc mừng của nhiều người bạn. Vẫn không có bánh sinh nhật, không có sự sôi động. Đã quen. Luôn cảm thấy đó là điều hiển nhiên. Vậy nên cũng yên lòng.\ Cậu thiếu niên áo trắng tóc đen mang theo bao niềm vui nỗi buồn bao năm xuất hiện trở lại trước mắt mọi người. Gương mặt từng ngây thơ nay đã góc cạnh rõ rệt. Một tuần quên cạo râu sẽ mọc loạn xạ. Mọi người luôn ngạc nhiên trước sự thay đổi của cậu.\ Má lúm đồng tiền. Đôi mắt nhỏ. Những đường nét bình thường chứa đựng niềm vui lớn. Con ngươi đen khơi dậy ký ức trắng. Tuổi trẻ để lại quá nhiều dấu ấn. Đã từng thề quá nhiều lời. Nhưng thực tế luôn gắn liền với đau khổ.\ Mỗi người đều có một bí mật trong lòng. Chúng ta không nghi ngờ gì mà chọn chôn giấu ký ức buồn đau nhất bên trong. Nhưng chúng ta chưa từng nghĩ, nếu một ngày bí mật đó bị người khác khám phá. Phơi nắng dưới ánh mặt trời. Chúng ta sẽ ra sao?\ Mười bảy năm mười bảy mùa xuân thu. Nhưng chưa bao giờ một mùa hè đưa chúng ta đến tuổi trưởng thành. Bánh răng thời gian dường như tuột xích. Tiếng cọt kẹt là thực tại nhắc nhở về quá khứ. Tôi nhớ người xưa, chuyện xưa, lời xưa bên tai. Một cái ôm hai khuôn mặt quen thuộc. Nhớ lời tuyên bố ấm lòng vào đêm Giáng Sinh.\ Thật ra, tôi rất nhớ bạn. Rất nhớ người chỉ thuộc về tôi đó.\ Đứa trẻ lạc quan lại luôn rơi nước mắt cô đơn trong đêm tối. Quá khứ và hiện tại luôn khiến người ta xúc động. Dẫu vết thương đau đến đâu, thời gian sẽ chữa lành. Chỉ là không ngờ, sau nửa năm, vẫn không thể rửa sạch mọi thứ. Tôi buồn, bạn có biết không? Giống như một đứa trẻ cô đơn suốt mười bảy năm, sau khi có nửa năm vui vẻ lại trở nên cô đơn lần nữa. Không ai thương hại nó. Không ai quan tâm liệu nó có hạnh phúc hay không.\ Chỉ là muốn, sở hữu một bạn hoàn chỉnh để nhận hết mọi thứ tôi có thể trao. Không quấy rầy. Không phiền muộn.\ Sau những cú vấp ngã, chúng tôi mới hiểu rằng không phải ai cũng không thể rời xa ai, chỉ là thiếu bạn. Cuộc sống thật nhàm chán. Không phải là không biết khóc, chỉ là đã quen khóc trong những đêm không ai thấy. Đau đến không thể ngủ. Thương. Thương. Thương.
Trả lời (6)
Cái gì?
Chia thành các đoạn nhỏ… chữ quá nhiều nhìn hoa mắt
Tầng hai bạn có thể tự thay đổi
Đây là bài viết của tôi, cô ấy có thể chỉnh sửa? Tôi là quản trị viên à à à
Đứa trẻ nhỏ 17 tuổi sao buồn bã như vậy?
Đi qua,,,
— Đã tải tất cả câu trả lời —