
Hoa nở bên bờ vốn không có bờ, Linh hồn rơi xuống sông quên vẫn ở đó, Trong say không biết sóng mờ rộng lớn, Trong mơ vẫn thấy lờ mờ ánh đèn lạnh. Lá hoa nghìn năm không gặp lại, Duyên hết duyên sinh múa uyển chuyển, Hoa không hiểu lời hoa chỉ gật đầu, Phật cứu trái tim tôi Phật than không lời.

Sự yên tĩnh thật sự, đến từ nội tâm. Một trái tim bồn chồn, dù ẩn mình nơi núi sâu, hay ẩn trong chùa cổ, cũng không thể yên tĩnh. Trái tim bạn tốt nhất không phải là cành lá phô trương, mà là hệ rễ im lặng, ẩn sâu dưới đất, không bị mọi điều trần thế mê hoặc, chỉ theo đuổi sự đơn giản và phong phú của chính mình.

Xuân có trăm hoa thu có trăng, Hạ có gió mát đông có tuyết. Nếu không có việc nhàn treo đầu, Thì đó là thời khắc tốt đẹp trên thế gian.

Cuộc đời phù du như mộng, bụi trần như hư không, Vui sướng được bao nhiêu, quặt quẹo ngàn lần. Tôi là tín đồ thành kính và khiêm nhường trên đường hành hương của bạn, Đi ngang qua mắt bạn, thì cả đời tôi đã trọn.

Cuộc đời phù hoa, lãng quên một mùa. Chỉ còn ký ức, đánh loạn tình tứ. Nụ cười đã biến mất, cô đơn muôn phần. Dây đàn, nghĩ về năm tháng hoa. Những năm tháng ấy, bỗng như giấc mơ. Cũng như, dòng nước, một đi không trở lại. Không khóc chia ly, không kể tận cùng nỗi đau.||

Chỉ sau cơn say mới biết rượu nồng, Chỉ sau khi yêu mới biết tình sâu. Bạn không thể làm thơ của tôi, Giống như tôi không thể làm giấc mơ của bạn.

Một chút son đỏ, hai tấm vải lụa, Ba năm con ngỗng trời, làm loạn mùa hoa bốn mùa.Sáu dây xanh lấp lánh, bảy sao treo cao, Tám chín phần nhớ nhung, mười năm lười cầm tỳ bà.

Cuộc đời như trà, tĩnh tâm mà đối diện. Đúng sai vô hình, duyên do tiền kiếp. Nhận rõ, buông bỏ là sáng suốt. Không hiểu thấu, một giấc mơ không dấu vết. Không mưa hoa vẫn rơi, không gió tơ vẫn bay. Phải quan sát bản chất pháp giới, tất cả chỉ do tâm tạo. Bạn đến thế gian, hãy an trú nơi thế gian.

Đọc hết nỗi khổ chia ly muôn phương, Không nói khi trở về, hoa rụng như vậy. Dưới hoa nhìn nhau không lời, cửa sổ xanh mùa xuân cùng trời thẳm mênh mông. Chờ đến lúc kể nỗi nhớ dưới ánh đèn, Một sợi niềm vui mới, vạn sợi hận cũ. Người trần gian không thể níu giữ lâu, Sắc thắm rời gương, hoa rời cây.

Tỳ bà trước mắt, chuyện cũ trôi nổi, Nhuộm đỏ đôi mắt. Gió đã lên, bụi tỳ bà bay, Làm mơ hồ phía trước. Tóc xanh rối, suy tư xoay vần, Thấy rõ người thương. Dáng mảnh như mơ, mắt đẹp chứa tình, Nụ cười say lòng, tay trắng múa nhẹ. Hồn theo… người si… Dây đứt… mộng tỉnh… Bụi mờ rơi xuống đất. Tỳ bà vẫn đó, bản nhạc đã kết, Màu đỏ phai, hương tàn, Dựa mộ hoa, người đơn độc say mê.