Tuyết trăng như ban ngày, gió hoa đêm tuyết

Áp phích gốc: Kèn tiểu ngọc 1 Lượt xem: 75 Trả lời: 8 Đăng trong: 2012-12-29 00:41:49
Hôm qua khi tôi đi học thì thời tiết rất âm u, lúc đó tôi cưỡi chiếc xe cũ kỹ của mình đi học, tôi thích một mình trong ngày u ám, cảm giác đi một mình đối với tôi rất tốt. Cảm giác đi học đối với tôi là một sự thưởng thức. Tôi thích cảm giác đó.\Khi đến trường, tôi là người thứ hai vào lớp, sau đó tận dụng thời gian đó để mượn bài, chép bài… lúc đó bầu trời vẫn chưa tạnh. Chúng tôi vẫn chưa nhìn thấy mặt trời. Suốt cả ngày hôm qua cũng không thấy mặt trời\Gần trưa, vài bạn học kéo tôi đi ăn ở trường, nhưng tôi nghĩ đến tờ Mao Trạch Đông duy nhất màu nâu trên người mình, tôi do dự, cuối cùng tôi về nhà ăn\Buổi tối, tôi ăn tối quá nhiều… vừa bước ra cửa, tôi phát hiện mặt đất phủ đầy tuyết, nơi nào có thể nhìn thấy cũng là một mảng trắng mênh mông, cảnh tuyết này làm tôi nhớ đến lần lớp ba, cũng khơi dậy nỗi nhớ quê nhà phía Bắc. Nhà tôi ở bên Hắc Long Giang, nơi đó sau khi tuyết rơi gió cũng thổi lên. Cơn gió đó tôi đã gặp khi lớp ba, nhưng ở quê gần như năm nào cũng gặp, mặc dù nó rất ngắn ngủi, nhưng hình ảnh của nó tôi sẽ khắc sâu trong tâm trí.\Hôm nay là một ngày khác, ban ngày không mặt trời, ban đêm thả trăng, trăng không bóng, đêm không ngủ…
hồi đáp 🤍 0 📤 chia sẻ sưu tầm
Phong cách văn học…~
Vẫn chưa ngủ à?
Chúng tôi người Quảng Đông cả đời chưa bao giờ thấy tuyết!
Lúc đầu năm 08 định đi Bắc Quảng xem tuyết nhưng tiếc là thời tiết quá lạnh nên không đi.
Ngoài trời bây giờ đang có tuyết rơi đấy
Tiểu Bình ở Hắc Long Giang chỗ nào?
Đường đi qua mà năm nào cũng có tuyết...
Người Mậu Đan Giang
— Đã tải tất cả câu trả lời —

Để lại một câu trả lời