Nếu con tàu của tôi mắc cạn
Không phải vì bờ bên kia quá xa
Có quá nhiều vết thương theo năm tháng
Nó thường khiến người ta đi chệch khỏi con đường đúng đắn
Tôi chỉ có thể hạ cánh buồm như thế này
Tôi không còn cách nào khác ngoài buông xuôi trước màu xanh của biển
Từ bỏ chút tự do nhỏ nhoi
Đổi lấy một tiếng thở dài trong lòng
Khó mà mơ bến cảng ngọt ngào
Nỗi khao khát sâu thẳm vẫn còn ở phía chân trời
Nhật ký thuyền buồm đã dài đã bị khóa
Đó là nơi rìa của thế giới mà sẽ không còn ai đọc nữa
Tôi chỉ có thể thành tâm cầu nguyện
Không chờ đợi một phép màu xuất hiện
Nếu chim biển mang đến cho bạn tin tức
Đó là một niềm an ủi và một sự tàn phá