Giới thiệu: Xung quanh một người chỉ có rất nhiều nơi và bạn chỉ có thể cho đi bấy nhiêu. Trong vòng tròn nhỏ này, có người muốn vào, có người phải rời đi. Những câu nói này của Quách Kính Minh buồn và đẹp quá! 1. Thời gian không chờ đợi em, chính anh đã quên mang em đi. Tôi có một con đom đóm khó quên trong tay trái và một bài thiền dài mười năm trong tay phải.
2. Mỗi người đều là vua, độc đoán trong thế giới của riêng mình. Bạn không muốn nghe tôi, nhưng bạn cũng không muốn tôi nghe bạn.
3. Xung quanh một người chỉ có bấy nhiêu nơi, và bạn cũng chỉ có thể cho đi bấy nhiêu. Trong vòng tròn hẹp này, có người muốn vào, có người phải ra đi.
4. Một người luôn phải đi những con đường xa lạ, nhìn những khung cảnh xa lạ và nghe những bài hát xa lạ. Để rồi trong một khoảnh khắc vô tình, bạn sẽ nhận ra rằng những điều bạn cố gắng quên đi thực sự đã bị lãng quên.
5. Không phải mọi nỗ lực đều sẽ được đền đáp, nhưng mọi nỗ lực đều phải đạt được. Đây là một đề xuất không công bằng và không thể thay đổi được.
6. Trí nhớ như nước đổ vào lòng bàn tay. Dù bạn có trải nó ra hay giữ chặt thì cuối cùng nó cũng sẽ chảy ra khỏi ngón tay bạn từng giọt một.
7. Tôi quên mất năm tháng ngày nào tôi khắc lên bức tường nào một khuôn mặt, một khuôn mặt vừa cười vừa buồn đang nhìn chằm chằm vào tôi.
8. Chúng ta mỉm cười và nói rằng chúng ta đang ở cùng một nơi trong thời gian. Trên thực tế, chúng ta đã bị dòng nước cuốn trôi một cách âm thầm.
9. Có một số người sẽ luôn khắc sâu trong ký ức. Ngay cả khi bạn quên giọng nói, nụ cười và khuôn mặt của anh ấy, cảm giác của bạn mỗi khi nghĩ về anh ấy sẽ không bao giờ thay đổi.
10. Những người từng nói sẽ không bao giờ chia ly đã bị phân tán ở nơi tận cùng thế giới từ lâu. 11. Bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy tôi khi tôi cô đơn nhất, bởi vì tôi chỉ cô đơn nhất khi không có bạn ở bên cạnh.
12. Ai là người qua đường trong đời ai, ai là bánh xe cuộc đời, là bụi trần kiếp trước, là gió của kiếp này, là tâm hồn buồn bã vô tận. Cuối cùng thì chẳng có ai thuộc về ai cả (do chính bạn thêm vào).
13. Không có truyền thuyết nào về cỏ mọc ở thành phố này. Nó luôn sống trong hiện thực, với nhịp trống dồn dập, dáng người vội vã, đôi mắt tê dại, nụ cười giả dối, và tôi đang bị đồng hóa.
14. Thời gian chưa dạy tôi điều gì, nhưng nó đã dạy tôi đừng dễ dàng tin vào huyền thoại.
15. Ra đi, để mọi chuyện trở nên đơn giản hơn, con người trở nên tử tế, như trẻ con, chúng ta bắt đầu lại.
16. Khi thú vật bị thương, nó có thể chạy vào hang ẩn nấp, sau đó liếm vết thương và tự mình kiên trì, nhưng một khi được người khác chào đón thì nó không chịu nổi. 17. Vết thương cũng giống như tôi, một đứa trẻ bướng bỉnh không chịu chữa lành, vì trái tim là nơi ấm áp và ẩm ướt thích hợp cho bất cứ điều gì có thể lớn lên.
18. Vì biết em là đứa trẻ dễ lo lắng nên anh đã đặt sợi chỉ vào tay em nhưng lại không dám bay quá xa.
19. Một ngày nào đó anh sẽ lặng lẽ bước đi khỏi em mà không gây ra một tiếng động nào. Tôi đã bỏ lỡ rất nhiều, và tôi luôn buồn một mình. 20. Cũng như bây giờ, nhìn em mỉm cười, im lặng, kiêu hãnh, thất vọng nên anh vui cùng em, buồn cùng em, nhưng anh đã đứng ở hiện tại còn em luôn ở lại quá khứ. 21. Nếu cả hai đều là trẻ con, chúng ta có thể ở lại bất cứ nơi đâu thời gian, ngồi bên nhau và lắng nghe những câu chuyện không bao giờ cũ trong khi chậm rãi mỉm cười. 22. Khi bạn thực sự yêu một điều gì đó, bạn sẽ thấy ngôn ngữ thật mong manh và bất lực biết bao. Luôn có một khoảng cách giữa lời nói và cảm xúc.
23. Quên là số phận không thể thay đổi của chúng ta. Mọi thứ giống như những bản vẽ sai lệch. Mọi thứ trong quá khứ đều không thể quay trở lại quá khứ. Nó từ từ giãn ra như thế này và loạng choạng từng chút một. Có lẽ chúng ta thực sự nên quên đi những điều đã bị xáo trộn. 24. Hạnh phúc là gì? Hãy che đậy nỗi buồn và mỉm cười với mọi người.
25. Tôi không thích nói chuyện nhưng ngày nào tôi cũng nói nhiều nhất. Tôi không thích cười nhưng tôi luôn cười. Mọi người xung quanh đều nói cuộc sống của tôi hạnh phúc nên tôi nghĩ mình thực sự hạnh phúc.Nhưng sao em chợt im lặng giữa đám đông bạn bè, sao em thấy buồn khi nhìn thấy một bóng dáng tương tự trong đám đông, sao em quên nói khi thấy hàng cây rụng lá điên cuồng vào mùa thu, và sao em quên mất phương hướng ban đầu khi nhìn thấy ánh đèn vàng ấm áp trên đường khi bầu trời dần tối... 26. Em cho anh một giọt nước mắt, và em nhìn thấy cả đại dương trong tim anh.
27. Nếu bạn cười một lần, tôi có thể vui vẻ mấy ngày; nhưng nếu em khóc một lần, anh sẽ buồn mấy năm.
28. Một người cô đơn sẽ luôn nhớ kỹ tất cả những người đã xuất hiện trong cuộc đời mình, nên anh luôn nghĩ về em không ngừng và đếm đi đếm lại nỗi cô đơn của mình mỗi đêm khi sao rơi.
29. Ẩn náu vào một thời điểm nhất định, thiếu dấu tay của một khoảng thời gian; trốn ở một nơi nào đó, nhớ một người đứng trên đường đi về, người khiến tôi quan tâm.
30. Hãy nắm tay tôi và nhắm mắt bước đi và bạn sẽ không bị lạc.
31. Nếu một ngày chúng ta không còn ở bên nhau nữa thì chúng ta hãy hành động như thể chúng ta đang ở bên nhau.
32. Hoá ra những đứa trẻ dính líu đến lời nói thì không bao giờ hạnh phúc. Hạnh phúc của họ giống như những đứa trẻ vui đùa, lang thang trên bầu trời, lang thang trên bầu trời nhưng không chịu quay trở lại. 33. Liệu tình yêu khắc trên lưng ghế có như hoa trên sàn xi măng, nở mãi trong rừng lặng gió. 34. Lý tưởng nhưng không ảo tưởng, đam mê nhưng không kiêu ngạo. Hãy hài lòng với mọi thứ và luôn hạnh phúc.
35. Giây phút thoát khỏi kén là nỗi đau xé nát một lớp da đến thấu tim. Nhiều con bướm chết vì đau đớn khi thoát khỏi kén.
36. Chúng ta đã tìm kiếm, tìm kiếm, tìm kiếm cái kết mà tất cả chúng ta đều có. 37. Lúc đó tôi như nghe thấy tiếng cả thế giới sụp đổ.
38. Anh đã dũng cảm quá lâu và quyết định sống một mình vì em.
39. Tôi đứng quá lâu và nói quá lâu. Tôi mệt rồi. Tại sao bạn không hiểu? Tôi đã viết quá nhiều, tôi đã viết quá lâu, và tôi mệt mỏi. Tại sao bạn không thể hiểu được?
40. Một lúc sau máy bay ở sân bay dừng lại. Những con người ở đây đều có hướng đi riêng, cất cánh vội vàng, hạ cánh vội vàng, lấy đi câu chuyện của người khác và để lại những kỷ niệm của riêng mình.
41. Nỗi buồn như hoàng hôn của em như cánh chim sầu, con chim u sầu bay vào nỗi buồn như hoàng hôn của em.
42. Cho dù trên thế giới này tất cả mọi người đều rời bỏ em, anh vẫn sẽ ở bên cạnh em. Nếu có địa ngục thì chúng ta sẽ cùng nhau chạy tung tăng.
43. Nước mắt tôi đọng lại và tưới cho thảm cỏ mềm bên dưới. Tôi tự hỏi liệu cả một cánh đồng ký ức và nỗi buồn có nở hoa trong năm tới hay không. 44. Chim trời ơi em cô đơn hơn anh hay anh buồn hơn em? Sao anh không ở bên em hết quãng thời gian còn lại để em không cô đơn và anh cũng không buồn.
45. Nếu chờ đợi có thể mang lại điều kỳ diệu thì tôi thà đợi, dù chỉ một năm, hay cả đời! 46. Chúng ta giống như những chiếc kim trên bề mặt, không ngừng xoay chuyển. Khi quay người, chúng ta nhìn thời gian trôi đi nhưng chúng ta bất lực.
47. Tôi luôn nhìn chằm chằm vào nỗi buồn của những người vô gia cư khi mặt trời mọc và mặt trăng lặn.
48. Tiếng đàn cello như dòng sông. Bờ trái là kỷ niệm tôi không thể quên, bờ phải là những tháng năm tươi sáng của tôi đáng để níu giữ, còn thứ chảy ở giữa là tình cảm mờ nhạt của tôi theo năm tháng!
49. Tôi không biết rằng khi tôi chết, việc nhìn lên bầu trời lại trở nên hoang tàn đến thế. Tiếng hót líu lo buồn thảm của những chú chim tuyết xéo ngang bầu trời. Anh nhìn thấy khuôn mặt em lơ lửng trên bầu trời xanh nên anh mỉm cười, vì anh thấy em, vui vẻ như đứa trẻ chưa lớn.
50. Bạn bè luôn che chở cho bạn khỏi mưa gió. Nếu anh chịu đựng gió tuyết ở xa mà em không thể làm gì được thì em cũng sẽ cầu nguyện để gió tuyết rơi xuống người em.
51. Nếu ký ức cứng như thép thì tôi nên cười hay khóc? Nếu thép mòn đi như ký ức thì đây là thành phố hạnh phúc hay tàn tích?
52. Sự ồn ào và tươi sáng của thế giới, niềm vui và hạnh phúc của thế giới, giống như những dòng suối trong trẻo, lướt qua trong gió và trước mắt tôi, với hơi ấm tuôn ra như nước suối. Tôi không có những kỳ vọng xa vời. Tôi chỉ muốn bạn được hạnh phúc và không buồn.
53. Nếu có thể ở bên em, anh thà để tất cả sao trên trời rơi đi, vì đôi mắt em là ánh sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời anh.
54. "Anh luôn cho rằng núi là chuyện của nước, mây là chuyện của gió, còn em là chuyện của anh, nhưng anh không biết em có phải là chuyện của anh không."
55. Match nói gì thì tốt hơn. Cô ấy nói rằng đàn ông đều là động vật có thân hình thấp hơn. Những người đàn ông đó luôn nói với bạn rằng họ sẽ mang lại cho bạn hạnh phúc trong nửa sau cuộc đời, nhưng thực ra ý họ là họ sẽ mang lại cho bạn hạnh phúc trong nửa sau cuộc đời. 56. Nắm tay anh, dù ở đâu em cũng có cảm giác như đang chạy về phía thiên đường.
57. Ký ức giống như những chiếc lá mục, những mảng xanh tươi non mềm mại đó đã bị chôn vùi từ lâu ở phần trước của thang thời gian, cuối cùng chỉ còn lại mùi thối rữa nồng nặc.
58. Trong âm thanh của ánh sáng và bóng tối, trời vẫn lạnh, nước vẫn lạnh, lụa và tre đang hát khe khẽ trong giấc mơ, tòa nhà ở ngoài tòa nhà, núi ngoài núi, người ngoài tòa nhà và núi chưa về, người chưa trở về, ngỗng trời ngoảnh lại. Ta đã sớm vượt qua Lãng Quên sông, người đàn cầm nước mắt đầm đìa, hoa rung rung vai, vai đầy, tiếng sáo lạnh lẽo, bóng cửa sổ vỡ, trong khói và tiếng mái chèo, đâu là phía nam sông Dương Tử.
59. Trước đây họ mơ hồ, và bao lần họ mơ hồ.
60. Hạnh phúc và hạnh phúc giống nhau như vậy, nhưng hạnh phúc có giống như hạnh phúc không?
Tái bút: Vì biết em là đứa trẻ dễ lo lắng nên đặt sợi chỉ vào tay em nhưng không dám bay quá xa. Dù anh có bay theo gió lên mây cũng mong em có thể nhìn thấy. Dù thỉnh thoảng em có nghịch ngợm và lạc lối, em vẫn biết rằng anh đang đợi em.