Lâu rồi không gặp, mong mọi việc đều ổn
Trong dòng chảy dài của cuộc đời, thời gian luôn thật buồn cười nhưng cũng rất dễ thương. Nó khiến bạn vào những khoảnh khắc nào đó gặp được người mà bạn thích, đôi khi mang đến cho bạn một vài người mà bạn ghét, đưa một số người vào cuộc sống của bạn, cũng lặng lẽ mang đi một số người khác, có người rời đi thì sẽ không quay lại nữa, và tôi cũng vậy, không có ý định tiếp nhận nữa.\ Đã sớm quên mất là vào mùa xuân, mùa hạ, mùa thu hay mùa đông nào chúng ta gặp nhau, rồi cứ như thế mọi người vui vẻ sống cùng nhau.\ Cũng quên mất là vào ngày nào, tôi bắt đầu ghét đến mức loại bỏ một số người mà ngay từ tận trong lòng tôi đã không thích, một ngày nọ không nói chuyện nữa, như người xa lạ, cũng quên mất khi nào dường như tôi đã quen sống mà không có bạn trong đời.\ Hey, chào bạn! Xin lỗi, tôi quên mất là khi nào, ở nơi đẹp như thế nào gặp được bạn, người khiến mê hoặc tôi đến vậy, bạn quá xinh đẹp khiến tôi không thể rút ra. Cũng xin lỗi, tôi quên là ngày nào, tháng nào chúng ta nói rằng mỗi người đi về một phương trời.\ Có lẽ là ở một góc nào đó, xin lỗi, đã để bạn gặp một tôi tệ hại như vậy, rồi cả hai trải qua khoảng thời gian tồi tệ, vẫn biết ơn những năm tháng ngông cuồng của một tôi tệ hại. Dù đã bị quên lãng ở một góc ký ức.\ Vẫn nhớ, trong những ký ức mà tôi không thể quên, có bóng hình in sâu trong trí nhớ.\ Đã từng có tuổi trẻ bộc trực không kiêng dè của chúng ta.\ Những đêm vụn vặt, không quan trọng nhưng khóc cười vô tư, tôi cũng còn nhớ.\ Vào một năm, tháng nào đó, khi mỗi người tản lòng ra muôn nơi, ai đi đâu, ai đến đâu, ai vẫn ở đó, tôi cũng còn nhớ.\ Vẫn nhớ……\ Cũng nhớ……\ Vẫn tiếp tục nhớ……\ Chỉ là lâu không gặp, bạn vẫn ổn chứ?\ Vào một đêm phố xá đông người, bạn còn nhận ra bóng dáng của tôi qua một ánh nhìn không?\ Người mà bạn từng ghét, ghê tởm, yêu thích tôi.\ Người mà tôi ghét, ghê tởm, yêu thích.\ Lâu rồi không gặp, bạn vẫn khỏe chứ!
Trả lời (12)
。。。。
Rải hoa~~
Gì? An an...
Bài thơ này… làm tôi nhớ đến mối tình đầu!
Tầng 4, đây là tiểu luận.
Hóa ra thực ra là văn xuôi! Tôi đã nhìn ra từ lâu rồi! Có thể viết văn xuôi thành thơ thực sự là tài năng cao đó!
Nói nhảm... làm gì giống 'thơ'
Này! Thủ lĩnh, cái 'binh rất quê' đó... (binh thật sự rất quê à?) Sao tôi không thấy vậy nhỉ!
…Tầng 7! Cho tao một lối xuống đi!
Lại thấy cảnh thu trên núi bằng phẳng, đừng nói âm thanh mùa thu, rơi rụng rực rỡ như lửa. Trên cành kiêu hãnh, hoa nở từng cụm, sau khi nở theo gió tự do.\ Một tấc mắt ngang thương xinh đẹp, cười cho tuổi trẻ trôi qua, như khói mây vụt qua. Lông mày vẽ nỗi buồn thiên định chưa thành, nửa vầng trăng lạnh phá tan bầu trời dài.
Văn xuôi: Câu mở đầu của đoạn trên kéo dài quá dài về mùa và cảnh vật, mở đầu và kết đoạn dưới cũng hơi có ý tách rời, ý kiến cá nhân 'nông cạn'~~
Ừ, ý kiến đã nhận rồi.
— Đã tải tất cả câu trả lời —