Mái hiên treo băng,
duyên dáng chơi cái lạnh lẽo.
Màu hổ phách trăng lấp lánh,
sóng không lay.
Trời có lúc âm u, lúc trong xanh,
đời người dựa vào số mệnh,
tôi loay hoay bước đi trên con đường gập ghềnh.
Tuyết rơi không ngừng,
dựa lan can tìm cảnh.
Tiếng đàn trong như chuông vang,
thu hút người lắng nghe.
Trời hơi sáng,
mưa sao băng rơi rắc rối.
Trên lầu biểu lộ tình cảm,
dưới lầu không lời đáp.
Ai đắp chăn, giấc mộng lại tỉnh,
nỗi nhớ đóng băng đã rơi rụng.
Lông mày cau khó xoa dịu,
âm thanh ngoài dây đàn, gửi lời nhắc nhở.
Chuông vang liên tục, gươm đón chờ,
máu nóng cũng hóa cứng.
Khi nào có thể cùng người yêu dạo chơi, tham quan mùa xuân.
Hoa lại rơi rụng,
cô đơn lá cành.
Chuông vàng vang, kỵ sĩ di chuyển,
loạn ly chưa ngừng.
Sóng nước không bằng phẳng,
xô nếp bèo trôi,
thân như cỏ lau theo gió làm sao được yên ổn?
Ngày về không rõ,
thân hình tiều tụy.
Trong mắt giọt lệ trong suốt,
như hồ nước thanh khiết.
Đêm nghe tiếng người,
tan chảy tình si.
Một đêm cô đơn,
lại trở về tĩnh lặng.
Ai đắp chăn, giấc mộng lại tỉnh,
nỗi nhớ đóng băng đã rơi rụng.
Lông mày cau khó xoa dịu,
âm thanh ngoài dây đàn, gửi lời nhắc nhở.
Chuông vang liên tục, gươm đón chờ,
máu nóng cũng hóa cứng.
Khi nào có thể cùng người yêu dạo chơi, tham quan mùa xuân......