Có một cậu bé rất yêu cô gái, coi cô như bảo vật mà nâng niu trong tay. Khi trời mưa, cậu luôn cố gắng giương ô che cho cô gái, còn bản thân mình thì ướt sũng nhưng vẫn cười thật ngọt, cô gái rất cảm động, cũng thích cậu bé chăm sóc mình như vậy. Một ngày nọ, họ cùng đi dạo về, đi qua một công trường, đột nhiên một viên đá vụn rơi xuống từ trên cao. Cậu bé vội dùng cơ thể che cho cô gái, nhưng bất ngờ cậu quay cơ thể cô gái sang sau và mình thì ngã xuống đất. Cô gái ngã nặng lên người cậu, và viên đá vừa trúng vào trán cô, máu chảy ra từ từ. Cô gái khóc chạy về nhà, cô thật sự thất vọng… Cậu bé gọi cho cô nhiều cuộc điện thoại, cô không nghe nên tắt máy, đóng mình trong phòng khóc thút thít. Cho đến khi bị tiếng gõ cửa làm tỉnh giấc, mẹ cô bảo cô rằng cậu bé bị một thanh sắt đâm xuyên phổi, mất máu quá nhiều đã rời xa cõi đời… Cô điên cuồng chạy đến bệnh viện, cậu bé nằm trên giường bệnh màu trắng, tay vẫn chặt nắm điện thoại, trên đó hiện dòng tin nhắn: "Em yêu, khi anh nhìn thấy thanh sắt trên đất, anh đã chẳng còn cách nào ngăn đá rơi vào em. Em yêu, có đau không?..." Cô gái ôm xác cậu bé khóc nức nở… Hãy trân trọng người mà bạn yêu, đừng đợi mất đi rồi mới biết quý trọng.