Câu đầu tiên: Giải thích luôn luôn thừa thãi, người hiểu bạn thì không cần, người không hiểu bạn thì cũng không cần thiết.

Câu thứ hai: Thường thì người sẵn sàng ở lại cãi nhau với bạn mới là người thật sự yêu bạn.

Câu thứ ba: Dốc hết lòng, thì mới nhận lại lòng chân thật, nhưng cũng có thể bị tổn thương nặng nề nhất. Giữ khoảng cách, thì mới tự bảo vệ bản thân, nhưng cũng định sẵn sẽ cô đơn mãi mãi.

Câu thứ tư: Đôi khi, không phải đối phương không quan tâm đến bạn, mà là bạn coi trọng đối phương quá, hoặc nghĩ rằng bạn với họ rất quan trọng.

Câu thứ năm: Bạn bè là người nhìn thấu bạn nhưng vẫn thích bạn. Bạn bè thật sự hiểu bạn còn nhiều hơn cả chính bạn một chút.

Câu thứ sáu: Dù tin tưởng, giữa chừng cũng có lời nói dối.

Câu thứ bảy: Bạn thật sự tốt không phải là khi ở bên nhau thì có chuyện để nói không hết, mà là khi ở bên nhau không có gì để nói cũng không thấy ngại.

Câu thứ tám: Không có nửa kia hoàn hảo 100%, chỉ có hai người được 50% ghép lại thành một đôi trọn vẹn 100%.

Câu thứ chín: Người vui khi bạn buồn gọi là kẻ thù. Người vui khi bạn vui gọi là bạn. Người buồn khi bạn buồn, chính là người bạn nên cất giữ trong lòng.

Câu thứ mười: Lạnh lùng, đôi khi không phải vô tình, mà chỉ là một công cụ để tránh bị tổn thương.

Câu thứ mười một: Đừng lãng phí thời gian của bạn cho những người không muốn bỏ thời gian vào bạn.

Câu thứ mười hai: Đối với thế giới, bạn là một người. Nhưng đối với người yêu bạn, bạn chính là tất cả, là cả thế giới của họ.