Vừa mới nhìn được một lát, đột nhiên mất tiêu -_-! Thế là tôi lên Baidu tìm kiếm... Đây là phần còn lại. Nước mắt của Tiểu Vi chảy xuống liên tục, vừa khóc vừa mắng: “Cút đi, đừng để tôi thấy cậu, quay về trường trước đi.” Dưới cửa, Dạ Dương nghe vậy cảm thấy lạ lùng nhưng cũng không nói gì, lặng lẽ đứng ngoài cửa. Tiểu Vi khóc mệt trong phòng rồi ngủ, ngủ dậy lại tiếp tục khóc, cứ thế khóc suốt một ngày một đêm, còn Dạ Dương cả ngày lẫn đêm cũng không rời, đứng ngoài canh. Gần trưa, Tiểu Vi mở cửa phòng, nhìn thấy Dạ Dương đang ngồi ở cửa, nhìn tay phải của Dạ Dương sưng lên như móng heo, lúc này trong lòng cô không hề cảm thấy thương, ngược lại có vẻ hân hoan. Dạ Dương thấy Tiểu Vi bước ra mặt không biểu cảm, liền nhanh chóng đứng dậy từ đất. Tiểu Vi lạnh lùng hỏi: “Không phải bảo cậu về trường trước sao, sao vẫn ở đây?” Dạ Dương mỉm cười nói: “Không có ý tứ của tiểu chủ, tôi nào dám tự ý về.” Nghe thấy lời này, Tiểu Vi không những không cười mà vẻ mặt còn nặng nề hơn và nói: “Dạ Dương, chúng ta chia tay đi.” Nói xong định đi. Dạ Dương sững lại, lập tức nắm cánh tay Tiểu Vi nói: “Tại sao?” Lúc này Tiểu Vi đã không còn sức lực, nhưng vẫn cố gắng giật tay Dạ Dương ra và nói: “Bỏ tay bẩn của cậu ra, chúng ta không hợp nhau.” Dạ Dương cảm thấy Tiểu Vi không đùa, trên đường liên tục tra hỏi lý do, nhưng câu trả lời của Tiểu Vi chỉ có một: “Chúng ta không hợp nhau.” Đến trường, Dạ Dương cả ngày tra hỏi Tiểu Vi, nhưng đáp án vẫn thế, không thể gọi cho Tiểu Mẫn, còn số của Tiểu Mẫn luôn tắt máy hoặc không ai bắt máy. Điều này khiến Dạ Dương không hiểu nổi, tốt tốt thế mà lại thành ra như vậy, cuối cùng chỉ cần Tiểu Vi và Dạ Dương ở bên nhau là cả hai sẽ cãi nhau, thậm chí ngay trên lớp, hai người cũng từng cãi nhau. Dần dần Dạ Dương cảm thấy ở trường này không còn gì lưu luyến nữa, anh kiên quyết chọn nghỉ học đi lính, trước khi đi anh nhờ bạn cùng phòng của Tiểu Vi đưa một bức thư cho cô. Khi Tiểu Vi nhận được thư, định xé ngay tại chỗ, nhưng bị bạn cùng phòng ngăn lại, bạn cùng phòng khuyên cô: Dạ Dương đã nghỉ học đi lính rồi, đây là bức thư cuối cùng anh để lại cho cậu, ít nhất cũng nên xem một lần rồi…Tiểu Vi mở lá thư của Diệp Dương, trên đó viết:
Tiểu Vi:
Anh đã rời khỏi trường, cũng rời xa em, mặc dù anh không rõ giữa chúng ta đã xảy ra mâu thuẫn gì, nhưng em trở nên không tin anh, bắt đầu không nói chuyện với anh gì cả, nếu có vấn đề chúng ta có thể ngồi lại nói chuyện, nhưng em thậm chí còn không cho anh cơ hội ngồi lại nói chuyện, đủ thấy giữa chúng ta ngay cả sự tin tưởng tối thiểu cũng không còn nữa, anh cũng sẽ không dây dưa với em nữa, chúng ta đều cần yên tĩnh, hãy để thời gian quyết định đúng sai, anh đã mệt mỏi, cũng không muốn yêu nữa, ít nhất trong ba năm anh sẽ không yêu bất kỳ ai. Chúc em giữ gìn, tạm biệt.
—— Diệp Dương
Khi Tiểu Vi đọc xong thư thì nhận được điện thoại của Tiểu Mẫn, phía đầu dây là sự hối lỗi vô tận, hóa ra đêm đó Diệp Dương và Tiểu Mẫn thực sự không xảy ra gì. Tiểu Mẫn nói ra sự thật, cô thích Diệp Dương đã lâu, chỉ là trái tim Diệp Dương luôn hướng về Tiểu Nguyên, thấy Diệp Dương tốt vậy nên sinh ra lòng ghen tỵ, biến giấc mộng đêm khuya thành hiện thực rồi kể với Tiểu Vi.
Còn Tiểu Vi thì không hề nghi ngờ, hoàn toàn tin tưởng, đến mức hiểu lầm Diệp Dương.
(6)
Diệp Dương rời đi, để lại cho Tiểu Vi lời hứa ba năm, ba năm trong dòng đời không算 quá dài nhưng cũng không ngắn.
Lời hứa ba năm Diệp Dương dành cho Tiểu Vi, có thể là để ấn định một án cho mối tình này; cũng có thể sẽ có một kết quả khác, như tựa đề bài viết: Cuộc đời có kịch.
Tiểu Vi biết sự thật, lòng đầy hối hận, nhìn lá thư Diệp Dương để lại, đôi mắt bắt đầu mờ đi, cầm điện thoại và quay số Diệp Dương, nhưng nghe được nhạc chờ là bài hát Diệp Dương thường hát "Tiểu Vi"...
(Hết)