Quãng thời gian trôi đi, đánh thức sắc hoa và tán lá xanh tươi trong năm tháng, câu chuyện mùa xuân, trải ra giữa bóng bay của hoa mơ. Yêu một cành đào nở rực rỡ, ngắm một mùa bướm bay hoa múa, hái một bó từ ngữ giữa hoa, viết thơ trên ánh nắng, khắc ghi tỉ mỉ vẻ đẹp của mùa.
Gió nhẹ nhàng, vẽ nên vết thương tình yêu sâu thẫm trong tim, cùng tiếng chim và hương hoa rực rỡ, quấn quanh sự ấm áp nơi đầu ngón tay, sinh ra vẻ thơ mộng xanh tươi, là điểm tô rực rỡ trong năm tháng trôi qua. Giữ cho mình một phần trong sáng và đẹp đẽ, để tâm hồn tĩnh lặng giữa thành cổ, theo gió mà uyển chuyển, dùng tâm trạng nở hoa, trở thành phong cảnh của riêng mình, nụ cười nở nơi khóe mắt chính là quyến rũ đẹp nhất của mùa này.
Trong lòng tôi, có một góc yên tĩnh, nơi tôi có thể trồng hoa cúc trong chữ nghĩa, nghe tiếng thiền của mây nước trong thanh vắng, thưởng thức sự tươi mới khi mưa vừa ngừng trong một mình giữa sông núi và thời gian, cảm nhận niềm vui khi hoa đào bắt đầu nở.
Ở đó có dòng suối chảy róc rách, có mây nước trong sáng, âm thanh đàn thanh thoát phát ra từ trái tim thật sự, hoa nở thanh nhã là nguồn đào viên của tâm hồn, giúp tôi rời xa ồn ào thế gian, thong dong trong rừng núi trống vắng; trong mưa sương ngọt ngào, rửa sạch bụi trần, để những chuyện luyến lưu được xóa sạch trong chớp mắt.
Đi giữa thế gian bụi trần, luôn có những phiền nhiễu, khi lòng mệt mỏi, nơi đây là trạm nghỉ của tôi. Muôn vàn sắc đẹp của nhân thế, đều là phong cảnh tự do ý tưởng, cho tâm hồn một khoảng trống, để linh hồn có thể phục hồi, nhằm để khi lên đường lần nữa không lạc lối, hương thơm của cuộc sống cũng sẽ trở nên đậm đà hơn qua sự lắng đọng.
Thời gian trôi qua, hoặc sương mỏng bao phủ, hoặc vang vọng êm dịu, cuối cùng sẽ để lại dấu vết sâu nông khác nhau, dù là ngắm một bông hoa duyên dáng dưới ánh nắng hay ngắm cỏ nhỏ nở nụ cười sau mưa, đều là sự bình yên sau khi sự sống chuyển mình. Trong hành lang dài của năm tháng, đơn giản là bức tranh tinh khôi nhất của cuộc sống; ấm áp là lễ vật chân thành nhất của tâm hồn.
Cũng từng hát một khúc ca chia ly, gẫy đổ sân đình; cũng từng viết một chương tình yêu, khắc sâu vào tim, khi tâm hồn cộng hưởng với nốt nhạc tình yêu, mọi vui buồn sẽ tự nhiên phát sinh, đó là món quà chân thật nhất của đời. Thời gian, giúp chúng ta từ không hòa hợp thế sự đến bình thản điềm tĩnh, mất đi sự nồng nhiệt và cố chấp trước đây, nhưng lại thêm sự sáng suốt và thấu hiểu. Càng ngày càng thấy rõ, những gì không thể rời xa mới là tình thật, cùng nhau sống hòa nhã mới đi được xa.
Trong cuộc đời, luôn có một người, không gần mà cũng chẳng xa, nhưng luôn dõi theo.Luôn có một khung cảnh, không xinh đẹp rực rỡ, nhưng luôn ở trong lòng; luôn có một mối tình, không nồng nàn dữ dội, nhưng luôn không rời không bỏ. Cuộc sống, luôn thể hiện hạnh phúc trong sự bình dị, một bát cháo một bữa ăn là sự chắc chắn, từng bụi cỏ từng cây xanh là cảnh đẹp, một tách trà một cuốn sách là hương vị còn lại, sự đồng hành là sự ấm áp.
Sự đơn giản của cuộc đời là một cảnh giới sống chân thật và tinh khiết nhất, nếu cuộc đời là một bức tranh, đơn giản chính là vài nét vẽ, mang sự thanh thoát; nếu cuộc sống là một bản nhạc, đơn giản là vài nốt nhạc, diễn tả thiền ý tĩnh lặng. Đơn giản là một bông hoa nhỏ, nhạt nhẽo nhưng thoang thoảng hương thơm đầy lòng, đơn giản là sự khôn ngoan, là một khoảng trống trong những vần hoa của cuộc đời.
Thế giới này thực ra rất đơn giản, phức tạp chỉ là lòng người, khi lòng trở nên đơn giản, hạnh phúc sẽ hình thành. Cuộc sống đơn giản, theo tâm ý, tùy tính, tùy duyên, giữ sự chân thật, sống thật với bản thân, đó chính là đơn giản. Cuộc đời, đọc một cuốn sách hay, có vài người bạn đồng điệu về tâm hồn, ở bên người mình yêu, sống một cuộc sống bình dị, đó là hạnh phúc đơn giản.
Trái tim là một thành phố, được xây dựng từ cảm xúc, cảm động bởi tình cảm, ấm áp bởi tình yêu, đầy đủ bởi sự sở hữu. Khi trái tim chứa một mảng xanh, thì sẽ sinh ra sự tươi tốt vô hạn; khi trái tim có ánh nắng, cuộc đời sẽ không còn ngày mưa; khi trái tim có hương hoa, mắt sẽ tràn đầy hương sắc.
Nếu lòng nhân hậu, mọi nơi đều ấm áp; nếu lòng đơn giản, niềm vui lưu giữ mãi; nếu lòng tìm bến bờ, cuộc sống sẽ không mơ hồ; nếu lòng buông bỏ, nhân gian sẽ yên ổn. Mở cửa sổ tâm hồn, để ánh nắng tràn ngập biển lòng, cuộc sống sẽ có những sắc màu khác biệt.
Sức mạnh nội tâm của một người có thể tăng dần theo tuổi tác và kinh nghiệm. Đi qua con đường đời dài, sẽ có thêm sự thong thả; ngắm nhìn vô số cảnh đẹp, sẽ thêm sự thanh thản; trải qua phong sương gió tuyết, sẽ có sự bình yên; khi đã thử qua đủ hương vị cuộc đời, loại bỏ những phù hoa, học cách ẩn mình thanh lịch, ngắm trăng ngâm gió, đó cũng là sự điềm tĩnh sau lắng đọng của cuộc đời.
Núi cao không nói, tự nhiên hùng vĩ; bầu trời im lặng, tự nhiên bao la, dù con đường phía trước ra sao, tôi chỉ đồng hành cùng ánh nắng, vì tâm hồn, để thu nhận; vì cuộc sống, để cất vang.Trong ánh sáng và bóng tối của năm cũ, hãy viết lòng biết ơn vào những vần thơ của cuộc đời, nhớ từng khuôn mặt từng quen, nhớ từng đôi bàn tay ấm áp, mỉm cười nói lời tạm biệt với một bông hoa, gặp gỡ một chiếc lá, ghi lại những câu chuyện làm phong phú đời sống trên trang giấy trắng, dù đi qua bao nhiêu cô đơn, nhìn lại một nụ cười, đã là bao mùa xuân thu, chỉ có hương thơm lần đầu gặp gỡ còn vương vấn trong tim, làm ấm ngọn lửa nhân gian của tôi.
Một cuộc đời tốt đẹp nên có núi có sông, có cô đơn cũng có vui sướng, những câu chuyện theo năm tháng cuối cùng làm rực rỡ quá khứ, làm thời gian trở nên đẹp đẽ.
Cuộc sống là một trải nghiệm vui buồn, đời sống là chuyến hành trình vượt qua mọi sóng gió, trên đường có gió xuân hoa đào, cũng sẽ có sương mù và tuyết rơi, có con đường thẳng tắp, cũng có đường mòn quanh co; có thể sẽ gặp ai đó tình cờ, hoặc chỉ thoáng qua, tất cả đều là phong cảnh không thể sao chép trong cuộc đời.
Hãy gieo một bông hoa tâm hồn giữa trần gian, để trái tim hướng về phía ánh mặt trời, lang thang trong hạnh phúc. Hái một chiếc lá xanh làm điểm nhấn cho chặng đường, vén một đám mây, bước chân hối hả nhẹ nhàng, mệt rồi, nghỉ dưới bóng cây, chán rồi, dừng bên dòng suối nhỏ, đóng góp trải nghiệm thành sách, xâu chuỗi ước mơ thành chuông gió, để những tâm sự rơi rải tự do bay lượn, lắng nghe tiếng ồn ào qua lại, nhặt nhạnh từng nhánh lá cảm động, tắm mình trong nắng mai, say đắm trong hoàng hôn, đi trên con đường tuyệt đẹp.
Cả đời này luôn cần những chuyến đi xa, luôn cần giữ trong lòng vài hồi tưởng, cảm nhận vẻ đẹp của từng khoảnh khắc trong cuộc sống, thưởng thức phong cảnh dọc đường đời, tràn đầy sự thấu hiểu, trân trọng từng ngày, giữ cho tâm hồn thanh thản, già đi một cách tao nhã.
Đến một ngày nào đó, khi đã đọc qua trăm hoa khoe sắc, có thể học cách ngắm mây nghe núi, thong thả trong gió, với tấm lòng biết ơn, cảm ơn thời gian ban tặng tất cả cho chúng ta.
Chữ: Xuân ấm hoa nở