Bao tâm sự ngàn mảnh, ai sống trong đó?

Áp phích gốc: dễ Lượt xem: 205 Trả lời: 8 Đăng trong: 2014-04-24 00:23:00
Nếu chuyện trên mạng như cơn gió, ai là bụi trần. Ngón tay từng lần hoa nở hoa tàn, tâm trạng lang thang giữa xuân thu. Nhiều lần, giữa sự trông mong ngóng trông và chân trời quay đi, bỗng nhiên nhận ra chuyện mạng như cơn gió. Đếm kỹ vệt mực trên giấy, sắp xếp đậm nhạt khác nhau, thời gian ưu tư, làm già đi một tâm hồn trong trẻo. Tai vẫn nghe bài hát ấm áp của ngày hôm qua, hôm nay đã là tiếng thở dài cô đơn sau khi hoa nở rực rỡ. Một mảnh lạnh lẽo, ai đã để giọt nước mắt nhuộm những ly biệt tháng tư. Biển mạng mênh mông, tâm hồn vượt qua được gì? Thủy triều lên xuống, chỉ là một vòng tuần hoàn qua lại. Nhìn mây cuộn mây tách, nhạt nhòa gió đi không dấu vết, quen với cô đơn. Không buồn phiền, không suy nghĩ gì, lưu luyến văn tự đủ cách, xây dựng dần dần trái tim kiên cường. Trưởng thành, ở một góc mạng. Giữ im lặng, giữ niềm tin ban đầu. Nhẹ nhàng, mép môi hơi nhếch. Cuối cùng, buông bỏ những điều này. Nếu chuyện mạng như cơn gió, tôi là bụi trần. || ——————— Ba nghìn nỗi lòng, ai đang sống trong đó? Dần dần sương dày, lòng như thu lạnh. Hành trình quanh co, luôn dừng bước trong vội vã. Không ngờ, ngoảnh lại đã ngoài xuân thu. Năm đó lá phong đỏ tình nồng, lúc đó trăng người tròn đầy. Chân trời xa xôi, nơi nào gần bên? Khóa một lá thư gió lạnh, thời gian chờ đợi hao gầy. Bến duyên, khựng lại lời hứa đã từng. Ai còn nói, đời này dài lâu. Đi xa dần, cuối cùng ánh mắt vẫn xa xăm. Sợi ấm áp từ ngón tay đó, dần lạnh lùng. Trái tim nếu không còn ý niệm, còn gì có thể níu kéo mộng mơ. Dọn dẹp tâm trạng, vá lại những bề dày vết tích. Khi bụi trần lắng xuống, yên lặng không lời. Không hỏi nữa tình thâm hay duyên nông, không đợi nữa đèn lửa hay tắt tỏ. Chạm vào mảnh hỏng đêm qua, nghe tiếng thở dài bên tai. Ba nghìn nỗi lòng, chỉ là một niệm thoáng qua. Ba nghìn tâm sự, chỉ cắt được khoảnh khắc ấm áp trong ánh sáng thoáng chốc. Hãy buông bỏ, để nỗi lòng yếu ớt rơi từ ngón tay, ôm trăng nhẹ nhàng, nhìn lại chuyện xưa thoáng qua. || ——————— Cuộc đời bi thương hỉ nộ, sao ngại âm dương. Thắp một ngọn đèn lưu ly, nghe một khoảnh lặng im. Nhìn gió qua ngọn cây, trôi chảy nỗi lòng. Phản ánh chút hé lộ, nỗi đau thấm sâu trong tim. Rơi từ ngón tay, không bắt kịp giọt nước mắt. Từng hứa hoa nở cháy lòng, từng hẹn không rời không bỏ. Nhưng cuối cùng vẫn bỏ lại quá khứ, cười nhạo sự nghiêm túc, gói ghém niềm tin. Vẫn hẹn với giấy mực. Ba nghìn chuyện mạng trôi chảy, từ nay chôn hết trong đó. Sao phải nhẫn nhịn âm thầm nước mắt, nhìn lòng bàn tay một chấm đỏ, khóa giữa lông mày muôn nỗi suy tư. Nhặt lại một kỷ niệm cũ, đặt ở góc chẳng ai nhìn. Hãy nhìn ở góc tường đó một bông hồng, một tia nắng, một giọt sương, trong gió, không nhu nhược không câm lặng, nhè nhẹ. Lúc có âm u, lúc có nắng.Nếu đây đã là định mệnh đã được an bài, vậy thì hãy đến đi, nhìn hết nắng mưa, chờ một phía sáng tỏ trọn vẹn.
hồi đáp 🤍 0 📤 chia sẻ sưu tầm
Cái này là gì,
Thật ra chẳng có gì thú vị, Ngân Lang ngươi đệ. Gửi cho huynh chuyển sang bản văn, ngươi hiểu mà. Còn về tiêu đề bài viết tại sao lại lược bỏ dấu chấm lửng, để khi khác nghĩ ra sẽ sửa.
Làm ngắn một chút đi, ai có thời gian mà xem chứ
Ừ… không biết phải nói sao nữa~
Không có bằng cấp! Không hiểu…
......Mitu
Tuyệt!!
Chẹp chẹp,
— Đã tải tất cả câu trả lời —

Để lại một câu trả lời