Cả đời đọc, đọc cả đời

Áp phích gốc: -bờ rìa- Lượt xem: 133 Trả lời: 6 Đăng trong: 2014-05-07 08:49:51
Cuộc đời con người là cả một đời đọc. Từ nhỏ đọc đến lớn, từ lớn đọc đến già, từ lúc sinh ra đọc đến khi chết. Kiến thức là một cuốn sách lớn, thời gian là một cuốn sách lớn, thiên nhiên là một cuốn sách lớn, cuộc sống lại càng là một cuốn sách lớn, một ngày cũng không thể thiếu đọc, cả đời cũng không thể đọc hết. Đọc người, đọc trời, đọc đất. Đi đến đâu đọc đến đó, sống đến khi nào đọc đến khi đó. Chỉ có người không đọc, chứ không có người không có gì để đọc; chỉ có đọc chưa xong, chứ không có người có thể đọc hết; chỉ có đọc mà giác ngộ, rất ít khi đọc mà vô ích.

Đi trên đường, đọc đường. Hoặc thẳng hay cong hay rộng hay hẹp hay bằng hay dốc, thế gian có nhiều đường nhất, nhưng không có một con đường nào hoàn toàn giống nhau, cuốn sách của đường dày nhất, không ai có thể đọc đến trang cuối cùng. Đi một đoạn, đọc một đoạn, giác ngộ một đoạn, nghĩ rồi giác ngộ, giác ngộ rồi hành động, hành động tất sẽ cao xa, dấu chân là những cảm nhận sau khi đọc của bạn được ghi lại trên mặt đường, có khi sâu, có khi nông.

Buổi sáng, đọc mặt trời mọc. Một ngày đọc một vòng, cả đời có thể đọc bao nhiêu vòng? Gặp lại mưa u ám, sương mù, cả đời lại có thể đọc bao nhiêu vòng? Mặt trời mọc không bao giờ chờ bạn đến để đọc, bạn không đọc nó, nó sẽ đi. Nó sẽ không lỡ mất bạn, chỉ có bạn lỡ mất nó. Đọc nhiều hay ít, tùy vào chăm hay lười. Không đọc mặt trời mọc, làm sao lòng lại có ánh sáng buổi sáng?

Bên nước, đọc nước. Nước là thứ yếu mềm nhất trên thế giới, nhưng giọt nước yếu mềm nhất thường có thể xuyên thủng tảng đá cứng cỏi nhất. Hiểu được nước, còn gì bạn không thể xuyên thủng?

Trận mưa, đọc mưa. Mưa là sứ giả đặc biệt đến từ trời, hoặc lớn hoặc nhỏ, hoặc nhanh hoặc chậm, chẳng biết đã rơi bao nhiêu vạn năm, vẫn không ngừng rửa sạch hơi bẩn trên thế gian. Đọc một lần mưa, được gội rửa và nuôi dưỡng không chỉ thiên nhiên, mà còn cả tâm hồn bạn.

Trong tuyết, đọc tuyết. Tuyết là một tờ giấy trắng khổng lồ không chữ, chỉ khi đọc ra từng dòng chữ mới có thể hiểu được nội dung của nó, những dòng chữ này chỉ trời, tuyết và người đọc hiểu. Có người đọc ra sự mơ hồ, có người đọc ra sự lạnh lẽo, có người đọc ra hơi thở mùa xuân... bạn đọc được gì?

Trong gió, đọc gió. Gió là hơi thở của núi, của biển, của cánh đồng, của thành phố, của thiên nhiên, của trái đất. Hiểu được gió, bạn chạm vào nhịp đập của đất, nhịp thở của bạn mới hòa nhập vào nhịp thở đó.

Ban ngày, đọc mây. Mây là những tờ giấy treo trên bầu trời vô tận, hoặc trắng hoặc đỏ hoặc đen, ghi đầy những bí mật trên trời. Nắng, mưa, sương, tuyết, hoàng hôn, sương mai, tất cả đều âm thầm được ghi lại trong mây.Nếu bạn không đi đọc, khi nào mới có thể biết được bí ẩn của nó?\ Buổi tối, đọc đêm. Đêm bao la và sâu thẳm, vô biên vô tận. Không có đêm, lấy đâu ra ánh sao tràn ngập trời, trăng sáng nghìn thu, đèn lửa muôn nhà? “Đêm đến nghe tiếng mưa gió”“Theo gió lặng lẽ len vào đêm”. Ai hiểu được đêm, người đó cũng như đọc hiểu được giấc mơ đẹp nhất trên đời.-\ Dưới đèn, đọc đèn. Bên trong đèn là một thế giới khác, là một tạp chí trong suốt, là một cuốn sách thắp sáng đêm. Cả cuốn sách chỉ viết một câu: chỉ có tự mình bùng cháy, mới có thể trở thành đèn. Hiểu được đèn, cuộc sống của bạn cũng như đèn, cuộc đời bạn sẽ không còn bị bóng tối chặn lại.-\ Lên núi, đọc núi. Núi là một cuốn sách ba chiều lớn, đi chân lên núi không bằng nói chân “đọc” núi, trên chân cũng có mắt. Núi không tới, tôi đi tới, núi không đọc tôi, tôi sẽ đọc núi. Leo núi thực ra là đang đọc núi. Hiểu thấu núi, cho dù núi cao hay hiểm trở cũng sẽ nằm dưới chân bạn.-\ Trên núi, đọc đá. Đá là những chữ Hán ba chiều trong cuốn sách lớn của núi, kích thước, cao thấp, hình dạng khác nhau, mỗi viên có thể chứa một bí ẩn nghìn đời, muốn hiểu núi, trước hết phải hiểu đá, đá lặng im qua bốn mùa.-\ Trong rừng, đọc cây. Cây là tạp chí xanh có số lượng phát hành lớn nhất thế giới, thường xuyên đọc cây mới có thể hiểu được sự trưởng thành, hiểu được sinh trưởng và suy tàn, hiểu được lên xuống, hiểu được lá xanh lá vàng, hiểu được vị chua ngọt của quả.-\ Trong hoa, đọc hoa. Hoa là tạp chí màu sắc ra đời sớm nhất dưới trời, thường xuyên đọc hoa mới có thể lắng nghe âm thanh nở rộ của hoa, giải mã mật mã của hoa, nắm bắt gene hương hoa. Nếu không có ai đọc hoa, tại sao nó lại nở, nở để cho ai xem?-\ Bên biển, đọc biển. Rộng là vì dung nạp, mênh mông là vì bao dung, lớn là vì chứa nhỏ, nhiều là vì hội tụ ít, sâu là vì tập trung nông, rộng là vì gom hẹp, khổng lồ là vì tích vĩ, bao la là vì hấp thụ hữu hạn. Thường xuyên đọc biển, đọc nhiều biển, mới có thể biến bản thân cũng thành biển.-\ Qua sông, đọc sông. Đọc sâu, trong sông không còn là nước, mà là từng giọt giây, từng gáo phút, từng thùng giờ, từng chum ngày… Tuyệt đối đừng để con sông thời gian này bị “vỡ đê”, nếu không cuộc đời bạn sẽ nhanh chóng “trôi” hết.-\ Giữa nhân gian, đọc mặt. Thấy người thì trước tiên nhìn mặt, đánh giá người trước tiên xem mặt, mặt là cửa sổ, tình người hiện rõ trên mặt, người thay đổi trước mặt, tâm hồn bộc lộ trên mặt. Mặt là một bộ phim dài không có kết thúc, mãi mãi không thể diễn hết, cả đời cũng không thể đọc hết.Nhưng có thể nhìn mặt mà không thể đoán được, có thể đọc khuôn mặt nhưng không thể đọc toàn bộ khuôn mặt, cần phải đọc cả tâm hồn. -\ Dưới bầu trời xanh, đọc trời. Bạn lớn, nhưng trên trái đất chỉ là một hạt bụi; trái đất lớn, nhưng trên mặt trời chỉ là một hạt bụi; mặt trời lớn, nhưng trong dải Ngân Hà chỉ là một hạt bụi; dải Ngân Hà lớn, nhưng trong toàn vũ trụ chỉ là một hạt bụi… Bạn còn lớn không? -\ Trung thu, đọc mặt trăng. Chỉ có một mặt trăng, hàng triệu người đều đang đọc nó, mỗi người đều hy vọng đọc được mặt trăng trong lòng mình. Đọc trăng, một người một mặt trăng, ngàn người ngàn vẻ, vạn người vạn phiên bản. Trăng ngọt trăng chua trăng đắng trăng cay trăng buồn trăng vui trăng chia trăng hợp trăng âm trăng dương trăng tròn trăng khuyết, trăng của bạn là phiên bản nào? -\ Hoàng hôn, đọc hoàng hôn. “Hoàng hôn vô cùng đẹp, chỉ là gần tàn”. Đây là điều người xưa muốn nói với Thương Ẩn, ngày nay Lữ Du nói: Hoàng hôn nhìn từ đây là hoàng hôn, nếu nhìn từ đầu đối diện của trái đất, lại là bình minh. -……-\ Đọc trên biết dưới, đọc xa biết gần, đọc trước biết sau, đọc ngoài biết trong, đọc nhanh biết chậm, đọc nặng biết nhẹ, đọc rộng biết hẹp, đọc sâu biết cạn, đọc phức tạp biết đơn giản, đọc dày biết mỏng, đọc động biết tĩnh, đọc hít thở biết thở ra, đọc thật biết giả, đọc xấu biết đẹp, đọc ác biết chính, đọc mất biết được, đọc buồn biết vui, đọc hỗn biết rõ, đọc khổ biết ngọt, đọc âm biết trời quang, đọc rơi biết lên, đọc đêm biết ngày, đọc đông biết xuân.\ Đọc biển biết rộng lớn, đọc sông biết chảy mạnh, đọc đại bàng biết bay lượn, đọc lửa biết ấm áp, đọc bệnh biết khỏe mạnh. Đọc già biết thanh xuân, đọc chết biết sinh mệnh, đọc cỏ bé biết kiên cường, đọc quả biết mồ hôi, đọc thác nước biết hy sinh, đọc thời gian biết tốc độ, đọc sự qua đi biết trân trọng, đọc di tích biết thăng trầm, đọc năm tháng biết biến đổi, đọc quốc gia biết hưng suy, đọc mặt trời biết ban tặng, đọc mặt trăng biết thiếu sót, đọc chòm sao biết vô hạn, đọc thiên nhiên biết sức mạnh… -\ Đọc tình mới biết yêu, đọc hận mới biết ghét, đọc vật mới biết vật, đọc người mới biết người. Đọc một người giống như đọc một cuốn sách. Đọc cao thượng, đọc chân thành, như đang bước trên đàn piano, mỗi bước đều phát ra giai điệu du dương; đọc giả dối, giống như đi trên đầm lầy, mỗi bước đều khiến bạn cảnh giác dưới chân là bùn lầy. -\ Đọc hiểu đàn ông, mới thực sự đọc hiểu phụ nữ, đọc hiểu phụ nữ, mới thực sự đọc hiểu đàn ông. Với đàn ông, người phụ nữ mà cả đời đọc cả trăm lần không chán là cuốn sách quý nhất thế gian; với phụ nữ, người đàn ông mà cả đời đọc cả trăm lần không chán là cuốn sách quý nhất thế gian. Đọc hiểu họ, bạn sẽ hiểu hạnh phúc cả đời.- Người hiểu được cô đơn nhất lại ít cô đơn nhất, người hiểu được sự lẻ loi nhất lại ít lẻ loi nhất, người hiểu được buồn phiền nhất lại ít buồn phiền nhất, người hiểu được đau khổ nhất lại ít đau khổ nhất, người hiểu được tình yêu nhất lại biết yêu nhất, người hiểu được niềm vui nhất lại vui nhất, người hiểu được hạnh phúc nhất lại hạnh phúc nhất.
- Khi đọc như xuân, lòng bạn sẽ không còn đông; khi đọc như thu, trong ngực bạn sẽ đầy trái chín. Từ mưa âm u đọc ra ngày nắng, từ đêm tối đọc ra áng mây hồng, từ vàng úa đọc ra xanh tươi, từ sa mạc đọc ra suối trong, bạn sẽ đọc ra những ý cảnh mà người thường không đọc được. Cảnh giới cao nhất của việc đọc là đọc ra linh hồn, đặt sinh mệnh được đọc cùng sinh mệnh của mình.
- Thứ khó đọc nhất trên thế giới là trái tim con người, và cả bản thân bạn. Đọc mình như đọc người, đọc người khó hơn đọc mình; bản thân có thể hiểu người khác, nhưng thường không hiểu chính mình. Một đời người không chỉ là một đời đọc, mà còn là một đời tự đọc mình. Quan trọng nhất là hiểu mình, yêu thương bản thân, chỉ khi biết yêu chính mình, bạn mới có thể yêu người khác. Những gì mình không muốn, đừng làm cho người khác. (br) Chuyển★
hồi đáp 🤍 0 📤 chia sẻ sưu tầm
Ngồi giữ chỗ trước
������������������
Trên ghế!
Trên thế giới không có ai có thể đọc hết tất cả các tiểu thuyết khi còn sống (được rồi, chỉ là lời nói vô nghĩa thôi…)
Đọc không khí.jar
Đọc sách nhỏ, đã hoàn tất.
— Đã tải tất cả câu trả lời —

Để lại một câu trả lời