Nói về chuyện này, chủ thớt nhớ nhớt rất kém, những chuyện hồi nhỏ cơ bản đã quên hết. Nhưng có vài chuyện vẫn còn nhớ như in, cũng có vài chuyện là mẹ tôi kể. Điều duy nhất là mỗi lần nghe hoặc nghĩ đến những chuyện này đều cười bò, tiếp theo chủ thớt sẽ tự làm xấu mình, kể vài việc có tính đại diện cho mọi người!
I. (Chuyện này là mẹ tôi kể) Nói đến đây không thể không nói rằng chủ thớt rất thông minh, đó là kỳ thi cuối năm lớp ba, bài toán chỉ được 28 điểm! Cha mẹ ơi! Có người sẽ nói như vậy là thông minh, thì tôi chẳng phải là thiên tài sao. Đừng vội, nghe chủ thớt kể từ từ nhé, 28 điểm là vì chủ thớt chỉ làm bốn bài giải, mỗi bài bảy điểm. Thông minh không? Nói thật tôi cũng muốn biết lúc đó tôi nghĩ gì, nhưng mẹ tôi không kể tôi hoàn toàn không biết chuyện này!
II. Chuyện này có lẽ là khi tôi còn nhỏ hơn, khi đó nhà hàng xóm có một cô bé, nhỏ hơn tôi một tuổi (theo lời mẹ tôi thì hình như hồi nhỏ chúng tôi làm không ít chuyện nghịch ngợm! Hehe, chuyện ngoài lề). Tôi nhớ có một lần, mẹ tôi và mẹ cô bé đi chơi, chỉ còn hai đứa chúng tôi ở nhà. Khi đang buồn chán (lúc đó tôi đã biết từ buồn chán chưa?), tôi đề xuất đi tìm mẹ, có lẽ vì tôi lớn hơn, lời tôi nói với cô bé đều đồng ý ngay mà không cần suy nghĩ, thế là chúng tôi bắt đầu hành trình tìm mẹ. Khi mọi thứ đang diễn ra theo dự định, chúng tôi tới một ngã rẽ, một con đường dẫn đến nhà bà ngoại tôi, có lẽ hôm đó ăn hơi nhiều, tôi nói với cô bé đi chơi nhà bà ngoại (vì lúc đó bà ngoại có nhiều chị em họ, tôi thường xuyên qua đó chơi, nên tôi biết đường), giống như khi tôi đề xuất đi tìm mẹ, đều không cần suy nghĩ. Chúng tôi lại bắt đầu chuyến đi chơi. Đến phần trọng tâm. Hôm ấy vừa nắng, đường còn đọng nước (xin lỗi quên không nói trước). Đường làng nhỏ cứ có chỗ đọng nước là tạo thành một vũng bùn. Vũng bùn ấy có gì quan trọng đâu, nhưng tôi bất ngờ trượt ngã vào đó, cô bé thấy tôi ngã cũng chủ động ngã theo, rồi, bạn hiểu mà, hai đứa trẻ! Cuối cùng trở về chỉ còn lại mắt và mũi (không nhớ ai dẫn chúng tôi về), bố tôi và bố cô bé cười không biết làm sao, cuối cùng mẹ tôi về tắm cho tôi!(囧o(╯□╰)o) 3. Đó là một buổi chiều nóng nực (hehe, lần này sẽ không quên đâu), lúc đó tôi chỉ mới hai ba tuổi, mẹ tôi đi đánh bài, tôi ngủ trưa một mình. Khi tỉnh dậy, tôi phát hiện giường quá cao không xuống được, điều thú vị đầu tiên là tôi thông minh, tôi đã quăng gối, chăn, ga giường xuống đất hết, rồi leo xuống theo mép giường (từ câu này có thể thấy khả năng ngôn ngữ của tác giả không phải dạng vừa đâu). Chuyện này là bố tôi kể, vì nó trở thành niềm tự hào của bố khi khoe với mọi người! Ba chuyện mà tác giả kể đều là trải nghiệm của chính tác giả, tuyệt đối không hư cấu hay sao chép.
Những kỷ niệm vui thời thơ ấu
Trả lời (9)
Ê, sao không có khoảng trắng vậy!
Tôi nhận ra mình đăng nhầm khu vực rồi, không sao chứ! Cầu mong thần linh vĩ đại ban phước cho tôi~~Ngủ thôi!
………
~_~
Ái.. bố bạn, mẹ bạn, bố mẹ cô ấy, nhìn mà tôi đau đầu quá..
He he~~~
Hí hí.
Chủ topic tốt
Hehe, chủ thớt thông minh, khụ khụ, địa chỉ nhà bà ngoại có nhiều chị họ của bạn ở đâu vậy..?
— Đã tải tất cả câu trả lời —