\Chương 1. Chúng ta đều là những người bạn tốt
\Hôm nay, trời quang đãng, tôi lại đến trường từ rất sớm, tâm trạng dường như khá vui vẻ. Thực ra nhà tôi không gần trường lắm, nhưng mỗi ngày người đến đầu tiên luôn là tôi.
Buổi sáng sớm, Dương Nghiên lại một mình đi lang thang trong trường, không ai biết tại sao cậu ta mỗi ngày đều đến sớm như vậy, dù cậu chỉ mới là học sinh lớp ba, còn đến sớm hơn cả học sinh tốt nghiệp lớp sáu.
Người trông cổng trường là một ông lão, không biết tên là gì, nhưng là một ông lão tốt bụng, nghe nói vợ ông đã mất năm năm trước, con cái cũng không ở bên cạnh. Để mỗi ngày có thể nhìn thấy trẻ con, ông đã đến trường tiểu học làm cổng hàng ngày, nhận lương ít ỏi hàng tháng.
Ông cũng đã chú ý đến cậu bé nhỏ thường xuất hiện vào mỗi sáng sớm. Lúc đầu, ông lo lắng cho cậu bé nhỏ, sợ nếu cậu bị ngã trong trường thì không ai giúp được. Vì vậy, ông thường đi theo từ xa, sợ cậu gặp nguy hiểm.
Nhưng điều này lại khiến Dương Nghiên sợ hãi, đi vài bước lại lén nhìn ra phía sau vài lần, dáng vẻ đáng yêu làm ông lão phì cười. Ông lão chạm vào túi, còn vài viên kẹo.
''Nhóc, lại đây, ông cho kẹo ăn'' , ông lão hét to với Dương Nghiên. Ông lắc lắc kẹo trước mặt cậu bé.
Tiếng gọi này làm Dương Nghiên hơi run chân, cậu đã nghe nhiều câu chuyện về người bắt cóc dụ dỗ trẻ con bằng kẹo rồi đem đi mất. Lúc này cậu nhớ đến chiêu của cô giáo Ngữ văn: chạy, chạy đến chỗ có người lớn, vừa chạy vừa hét cứu…
Nhưng bây giờ mới sáu giờ rưỡi, có ai đâu mà… Dương Nghiên trong lòng hơi bối rối, nhìn ''kẻ bắt cóc'' càng lúc càng gần…
''A~~ cứu với!'' Dương Nghiên hét lên bằng giọng yếu ớt nhưng vô cùng nhọn, hét xong không quan tâm gì nữa, khựng một chút rồi bắt đầu chạy, còn không quên quay đầu nhìn tay của ông lão ''Nhưng… mình muốn ăn kẹo quá…''
Nghe thấy Dương Nghiên kêu, ông lão lặng người một chút, ''Cậu nhóc này…'' Ông thở dài bất lực và nhanh chóng chạy theo…
Rồi cả tòa nhà học bắt đầu trở nên sôi động…
Nếu lúc này có ai ở trong trường, chắc sẽ bị sốc, chà này là chạy trốn thần điện phiên bản trường học sao? Nhưng bây giờ còn rất sớm, khoảng mười mấy phút nữa mới có học sinh đến…"Ah~~~" Một tiếng kêu như giết lợn vang lên từ tầng trên, lan tỏa khắp tòa nhà giảng đường. Sau lưng Tiểu Dương Ngôn là lan can, mà là tầng năm... Vả lại lão già cũng đã đuổi kịp, đang đứng ngay trước mặt cậu. "Cậu... cậu. Thằng nhóc hôi thối này, cậu chạy... chạy cái gì... hử... hức... mệt chết tôi rồi." Lão già thở hổn hển, hét vào Dương Ngôn đang ngồi gục trên sàn, còn Dương Ngôn thì sắp khóc, "Oa oa oa... đừng bắt tôi đi mà... hức hức, tôi không ngon đâu..."
"Ai... ai nói sẽ bắt con đâu!" Lão già trong lòng hơi băn khoăn, "Tôi đâu có nói gì đâu, tôi chỉ muốn cho con kẹo ăn thôi!"
Nghe thấy từ 'kẹo', Tiểu Dương Ngôn ngừng khóc, dùng đôi mắt đỏ hoe và ướt nước nhìn lão già, mặc dù mắt Dương Ngôn khá nhỏ, nhưng biểu cảm đó thật đáng yêu, đặc biệt với người trung niên và cao tuổi... Thấy cậu bé khóc như vậy, cơn giận khi vừa chạy đuổi Dương Ngôn suốt cả tòa nhà cũng tan biến, lão bắt đầu dỗ dành cậu.
Thay đổi cảm xúc của trẻ nhỏ thật nhanh, đặc biệt với một đứa trẻ thích ăn...
"Thật... thật sự... có kẹo thật không?" Dương Ngôn hơi ngại ngùng, hỏi nhỏ.
Lão già lúc này vẫn còn thở dốc, miễn cưỡng nở một nụ cười hiền từ, "Tất nhiên là thật, ông không phải người xấu đâu." Lão già đã ở đây một thời gian, mà cậu bé trước mắt lại không nhận ra lão, còn tưởng lão là người xấu... "Đây, cho con, cầm đi."
Tiểu Dương Ngôn nhận kẹo từ tay lão, lúc này trong lòng vui mừng khôn xiết~ nhưng vẫn giữ cảnh giác. Thỉnh thoảng liếc nhìn lão già với ánh mắt nghi ngờ, mặc dù trong mắt lão già có phần dễ thương, nhưng với một đứa háo ăn, còn có thể bình tĩnh khi đứng trước thức ăn mà không quên lời dạy của thầy cũng thật không dễ dàng.
Nhưng mọi phòng bị đó đều tan biến khi cậu nhét kẹo vào miệng... Kẹo làm miệng ngọt lịm, "Ông nội ơi, cảm ơn ông, kẹo ngon quá." Lão già nhìn cậu, như nhìn thấy con trai mình khi còn nhỏ, không khỏi đưa tay vuốt đầu Tiểu Dương Ngôn, "Ngon là được, ngon là được..." Lão già không kìm nổi nước mắt trào ra. Tất nhiên, lúc đó Dương Ngôn còn chưa hiểu.
"Vậy ông tại sao lại cho tôi kẹo?"‘‘Dương Nghiêm thận trọng hỏi, sợ rằng lão già sẽ cướp lại kẹo của mình. Nhưng câu hỏi này lại khiến lão già bối rối. Thật ra lý do có rất nhiều, nhưng nói ra thì đứa trẻ nhỏ trước mặt cũng không hiểu đâu.
Suy nghĩ một lúc, lão già cười đáp: ‘‘Bởi vì chúng ta là bạn tốt mà!''''
【Tiểu thuyết nguyên bản】Người ta không muốn là tôi
Trả lời (9)
Đây là lần đầu tiên tôi viết tiểu thuyết, cảm thấy chương đầu hơi dài dòng, cũng không sống động lắm, mong mọi người thông cảm, dù sao đây cũng là lần đầu của tôi, các bạn hãy nhẹ tay~~~ (Phần lớn nội dung phía trước của tiểu thuyết dựa trên sự thật)
Trong diễn đàn có nhiều người viết văn hay quá
Mình viết văn không hay… (→o←)
Không phải là bạn muốn, mà có lẽ là tôi
Thanh niên...
Hãy cho một vài gợi ý, chú ý nhiều hơn đến việc miêu tả chi tiết, chi tiết có thể phản ánh những điều mà người khác không thể thấy, văn tự không cần quá mỹ lệ nhưng phải súc tích
Cô bé quàng khăn đỏ, bạn còn viết tiểu thuyết à... Ahahaha cho 32 lượt thích, ahahaha
Đồ mẹ kiếp, không được như vậy, cũng không động viên tôi chút nào...
Rất tốt, tôi đọc tiểu thuyết là thường đọc một lát là xong.
— Đã tải tất cả câu trả lời —