
Anh em cho xem bài của mình nhé, tôi là nô lệ thuần túy của phong cách hội họa hai chiều. Lần đầu tiên tôi tham gia vào một game nhập vai được cho là "trần nhà của ngành" là do cô em gái miko tóc bạc mắt đỏ trong ảnh quảng cáo quá khó chịu đối với tôi. Kết quả là gì? Đối với tôi, hệ thống chiến đấu được tạo ra giống như đang làm việc. Sự kết hợp của các động tác đều dựa trên trí nhớ của cơ. Trận đấu trùm giống như một cuộc chạy marathon QTE kéo dài. Những ngón tay của tôi gần như biến thành bệnh Parkinson. Cuối cùng, âm mưu đã đưa cho tôi một con dao và giết chết em gái miko yêu quý của tôi... Điều này có hợp lý không? Điều này giống như trong "A Some Scientific Railgun", Meiqin cuối cùng cũng mở được khẩu súng trường bảy giai đoạn, nhưng người đối diện lại là một người đàn ông cao su. Bạn đang nói với tôi rằng đây là một cái búa? 😭
Vì vậy, khi tôi nhấp vào "Escape Room Series 7: The Ancient City of the Inca", phản ứng đầu tiên của tôi thực sự là: Ồ, có điều gì đó đặc biệt ở phong cách hội họa này. Đó không phải là ánh sáng và bóng tối bằng celluloid lạ mắt, cũng không phải là Holy Light and Shadow Priest đắt tiền, mà là phong cách vẽ tay tông màu tối mang cảm giác huyền bí cổ xưa. Những chiếc răng nanh của loài troll, những chiếc vảy của rắn và rồng, cùng những đường lốm đốm trên những cột đá của khu tàn tích. Mọi ảnh chụp màn hình đều có thể được sử dụng làm hình nền. Bạn có biết cảm giác đó không? Đó là kiểu thế giới thay thế tàn khốc nhưng đẹp đẽ trong "From the Abyss". Dù nguy hiểm nhưng bạn không khỏi muốn bước vào bên trong. 🌋
Về lối chơi? Thành thật mà nói, điều tôi sợ nhất với tư cách là một cựu chiến binh chính là bài kiểm tra tốc độ tay kiểu “Action God”. Nhưng trò chơi này rất thuần túy và đơn giản. Cốt lõi của nó là giải câu đố và khám phá, đồng thời việc chiến đấu không quá khó. Những gì bạn phải làm là nghe theo sự hướng dẫn của những người bạn đồng hành và đi sâu vào thành phố Inca cổ đại, đồng thời thu thập những lá bùa bằng đá có khắc hoa văn kỳ lạ để kích hoạt lối đi đến hang ổ của kẻ chủ mưu đằng sau hậu trường. Đoạn xem trước cảnh đốt cháy và giết chóc của quân đoàn trong quả cầu hộ mệnh, cùng với tiếng trống trầm trong nhạc nền, thực sự khiến bạn có cảm giác như đang tận mắt chứng kiến đêm trước "Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ tư". Sự căng thẳng trực tiếp tăng cao nhưng nó không khiến bạn hoảng sợ.
Hơn nữa, "người đàn ông bí ẩn mà bạn đánh bại" trong cốt truyện đã quay trở lại, mang theo một đội quân báo thù bao gồm quỷ lùn, rắn, rồng và quái thú - đây chẳng phải là dòng máu hoàng gia kinh điển đang lộ ra sao? Giống như trong "Naruto", Naruto phải đối mặt với Obito sau khi đánh bại Pain. Bạn nghĩ đó là sự kết thúc nhưng thực chất nó chỉ là sự khởi đầu của một chương mới. Mặc dù hệ thống chiến đấu đối với tôi là “chỉ cần vượt qua được” nhưng để có thể nhìn thấy cái kết của “cuộc đối đầu thứ hai”, tôi vẫn sẵn sàng đi vòng quanh bản đồ ba lần để chạm vào lá bùa. Rốt cuộc, ai có thể từ chối trở thành người kể chuyện giải cứu thế giới trong đống đổ nát của thành phố cổ Inca? 🗿
Cuối cùng, tóm lại: Nếu bạn cũng là một người chơi bình thường, bị ám ảnh bởi phong cách hội họa, có cốt truyện thỏa mãn và có thể “auto-play” các trận chiến thì “Thành phố cổ của người Inca” chắc chắn rất đáng để thử. Không phải vì lối chơi tuyệt vời mà vì bầu không khí xa lạ đắm chìm, điều này thực sự khiến mọi người nhớ đến niềm mơ mộng bất tận về những tàn tích vô danh khi họ ngồi trước TV xem chương cổ của "Yu-Gi-Oh!" khi còn nhỏ. Dù sao thì tôi cũng vừa mở chương tiếp theo vừa vui sướng vừa chửi rủa "Tại sao tổ chức này lại giấu mặt như vậy?" 😌
Trên đây là lời khuyên chân thành từ một otaku hai chiều có thể làm được ba bát cơm miễn là đồ họa đẹp, cho dù lối chơi dở tệ.