
Thành thật mà nói, tôi hiếm khi viết bài đánh giá dài cho những game giải đố trên di động hiện nay. Trong vài năm qua, màn hình tràn ngập tính năng vẽ thẻ vàng krypton, tự động tìm đường và quét bằng một cú nhấp chuột. Không có nhiều đội có thể bình tĩnh và chỉ giải câu đố. Nhưng "Escape Room: Challenge" này, không hề khoe khoang, đã thực sự đưa tôi trở lại cảm giác chơi "Horror Manor" trên Symbian.
Trước tiên hãy nói về không khí của trò chơi này. "Căn phòng bí mật màu vàng" mang tính biểu tượng của nó, cùng với tiếng ồn ào của đèn huỳnh quang, sẽ thực sự khiến mọi người cảm thấy lo lắng sau khi chơi trong một thời gian dài. Lúc đầu tôi nghĩ, nếu chỉ là một căn phòng tồi tàn thì sẽ đáng sợ đến mức nào? Hóa ra tôi đã sai. Phong cách hình ảnh tối giản và gần như chán nản này, kết hợp với cuộc rượt đuổi quái vật bất ngờ, khiến trái tim đập rộn ràng. Đặc biệt với tai nghe, tạp âm được xử lý rất tốt. Đôi khi tôi vô thức nhìn lại phía sau dù biết rằng không có kẻ thù. 😅
Lối chơi cốt lõi của trò chơi được chia thành hai phần. Một bên là phòng thoát hiểm truyền thống, nơi bạn tìm manh mối, giải bẫy, mở cửa và bỏ chạy; bên kia là truy bắt những “linh hồn lạc lối” đang lẩn trốn, hơi giống trò trốn tìm ngược. Thiết kế này rất tốt, khiến việc trốn thoát đơn giản trở nên chiến lược hơn. Bạn phải tránh bị quái vật theo dõi nhưng cũng phải tích cực tìm kiếm những mục tiêu ẩn nấp. Dưới áp lực kép này, mọi bước đi đều phải được thực hiện cẩn thận.
Nhưng tôi phải thành thật mà nói, trò chơi này không thân thiện lắm với người mới. Không có lời nhắc nào để hướng dẫn bạn trong giai đoạn đầu. Bạn phải tự mình chạm vào mọi thứ. Căn phòng trống rỗng và đầy ắp, bạn thường đi bộ rất lâu mà không tìm được đạo cụ quan trọng. Tôi bị mắc kẹt trong căn phòng bí mật thứ ba khoảng bốn mươi phút, cuối cùng phát hiện ra rằng đó là do tôi không chú ý đến một cái lỗ nhỏ khó thấy ở trong góc. Thành thật mà nói, kiểu thiết kế này hơi đi ngược lại xu hướng ngày nay. Nhưng mặt khác nghĩ lại, đây chẳng phải là trải nghiệm giải câu đố mà những người chơi kỳ cựu quen thuộc nhất hồi đó sao? Chẳng phải đó là lý do chúng ta đã đến cái thời có màn hình 2,4 inch và chỉ sử dụng các nút lên, xuống, trái, phải để tìm kiếm cảnh từng inch một.
Nhóm phát triển là Hainan Star Jump. Cái tên này khá thích hợp và không thường được nghe thấy trong ngành game. Nhưng để có thể tạo ra những tác phẩm mang hương vị thuần khiết như vậy thì ít ra cũng phải chu đáo. Chế độ sạc là 0, chơi miễn phí. Ngày nay, việc dám giải câu đố độc lập miễn phí thậm chí còn hiếm hơn. Xét cho cùng, kiểu chơi này không dựa vào mua hàng trong ứng dụng và việc giữ chân người dùng hoàn toàn phụ thuộc vào truyền miệng. Tất cả những gì tôi có thể nói là nếu bạn thích những câu đố về căn phòng bí mật kiểu cũ và khó, đừng nản lòng bởi phong cách rẻ tiền của nó. Vào chơi và bạn sẽ cảm nhận được ý đồ của đội ngũ sản xuất ẩn chứa trong từng tiếng mở cửa.
Cuối cùng, hãy để tôi kể cho bạn nghe về trải nghiệm tuyệt vời của riêng tôi. Tối qua tôi chơi tới 1h30 sáng. Trên sàn của Phòng chứa bí mật vô tận, tôi đột nhiên đụng phải một bóng người mặc đồ trắng, quay người bỏ chạy. Khi đó, do một sự kết hợp kỳ lạ nào đó, tôi không chọn cách trốn tránh mà đuổi theo anh ta. Lúc đó, tôi chợt nhớ đến cảm giác lần đầu tiên chơi game kinh dị 3D trên Sony Ericsson K800 cách đây hơn chục năm - cảm giác vừa sợ hãi vừa phấn khích, tim đập theo màn hình. Thành thật mà nói, đồ họa của những kiệt tác ngày nay ngày càng trở nên phức tạp và lối chơi ngày càng phức tạp hơn. Ngược lại, tôi khó có cảm giác thôi thúc “chạy theo nỗi sợ hãi” nữa.
Tóm lại, nếu bạn có thể chấp nhận phong cách cổ điển với vẻ ngoài gần như đơn giản và không yêu cầu bất kỳ hướng dẫn đồ họa nào mà chỉ muốn đốt cháy trí óc và thử thách lòng dũng cảm của mình thì "Escape Room: Challenge" chắc chắn rất đáng để thử. Nên đeo tai nghe, tắt đèn và chuẩn bị những viên thuốc cứu tim tác dụng nhanh. 😎
Không nói chuyện nữa, tôi còn chưa dọn xong mật thất màu vàng, lại đi chơi trốn tìm với đám ma đó. Hẹn gặp lại sau.