
Mở cửa hàng ứng dụng, những vị trí hàng đầu đều là rút thẻ, nạp tiền, đăng nhập hàng ngày, chiến đấu bang hội, bảng xếp hạng. Các bạn gọi đây là trò chơi à? Cái này gọi là sòng bạc điện tử kèm đồng hồ báo thức mới đúng, mỗi ngày đăng nhập là làm nhiệm vụ hàng ngày, còn mệt hơn đi làm. Tôi chơi game là để thư giãn, chứ không phải bị nhà phát triển bắt phải check-in.
Vì vậy hôm nay tôi muốn giới thiệu một game single-player thật sự kỳ quái — "Trò chơi bố mẹo nhất lịch sử". Đừng để tên đánh lừa, trò chơi này chẳng hề "khó chịu nhất lịch sử" chút nào, nó thử thách tư duy theo thói quen của bạn, làm bạn nhận ra bạn đã bị game online huấn luyện thành một sợi dây cứng nhắc.
Trò chơi này thuần khiết như thế nào? Không có thanh năng lượng, không có cửa nạp tiền, không có hỗ trợ từ bạn bè, thậm chí không có chức năng kết nối mạng tào lao nào cả. Bạn tải về, mở lên là chơi, gặp chướng ngại thì tự nghĩ, nghĩ không ra thì đập bàn, đập xong bàn lại tiếp tục suy nghĩ. 24 màn chơi, mỗi màn như trò phát minh câu đố dán lên trán bạn vậy. Bạn nghĩ mình đang điều khiển máy tính? Bạn đoán đúng phần đầu nhưng thất bại ở thao tác. Bạn nghĩ mình đang đi trong mê cung? Đi nửa đường phát hiện mê cung bỗng biến thành ná bắn. Đánh chuột đất? Chuột sẽ đè bạn xuống sàn ma sát.
Đây chính là sức hút của game single-player, nó không cho bạn bất kỳ gợi ý nào, không có nút nạp tiền mạnh lên, nó bắt bạn dùng trực giác quan sát, trí tưởng tượng và tinh thần không biết xấu hổ để vượt qua. Khi bạn cuối cùng dựa vào một cách gian lận nào đó giải xong câu đố, cảm giác "trời ơi cũng được sao" phê hơn mười lần rút thẻ vàng liên tục.
Nhìn lại game online, gặp chướng ngại làm sao? Nạp tiền, không đủ cấp độ. Không đánh bại được thì sao? Nạp tiền rút nhân vật mới, hoặc đi bám đồng đội mạnh. Cái này game đang điều khiển bạn, chứ không phải bạn đang chơi game. Game single-player khác, bạn không làm được là không làm được, nhưng bạn có thể dùng trí óc để làm game thất bại. Cảm giác chiến lược tiến thoái, đối thủ mệt bạn đánh này, mới là bản chất ban đầu của game.
Tôi biết có người sẽ nói: "Game này đồ họa thô, chỉ toàn mấy pixel bày bố bừa bãi." Đúng, nó thô thật, mỹ thuật thô ráp như tranh vẽ của học sinh tiểu học. Nhưng đó là phong cách của nó, người ta coi thô ráp là hài hước, coi phi lý là thú vui. Hơn nữa, trò chơi này khi xưa lọt top ba chung trên App Store nhờ sáng tạo thật sự, không phải mua quảng cáo hay gian lận xếp hạng. Bạn nghĩ làm game "bố mẹo" dễ ư?Mỗi cấp độ đều khiến bạn vừa cảm thấy tức tối vừa thấy hợp lý, điều này vượt xa những game di động trả tiền theo hướng dẫn mà copy-paste không biết đến mức nào.
Cuối cùng nói một câu, trò chơi này miễn phí cực kỳ, không có mua trong ứng dụng, không có quảng cáo bật lên, một cách thuần túy là tấm lòng. Nếu bạn đã bị các game di động hành hạ quá lâu, muốn tìm một trải nghiệm hiếm có trong đời là “muốn ném điện thoại nhưng lại không nỡ”, hãy nhanh chóng tải về. Đừng hỏi tôi tải ở đâu, tự tìm, dù sao cũng không tốn tiền. Chơi xong nhớ vào phần bình luận chửi tôi, vì trò chơi tôi giới thiệu này thực sự sẽ khiến bạn yêu cảm giác này. 😏